|
LINH MỤC THI SĨ TỬ ĐẠO
ổi tiếng từ xưa một Bắc Ninh,
Núi sông tô vẽ đẹp sinh tình.
Mênh mông biển lúa xanh mầu biếc,
Nhân kiệt nhiều trong chốn địa linh.
Trên trời có đám mây vàng,
Ai về tỉnh Bắc hỏi han đôi lời :
Rằng ai đáp tiếng kêu mời,
Mới mười hai tuổi quyết rời chân đi ?
Trần An Dũng đáp tiếng kêu mời
Năm mười hai tuổi quyết rời chân đi.
***
Con cò bay lả bay la,
Bay qua Hà Nội bay về Bắc Ninh
Trần An Dũng biệt gia đình,
Để lên Hà Nội nhiệt tình hăng say
Chăm lo học đạo đêm ngày,
Năm mười hai tuổi vô ngay đạo lành.
***
Trần An Dũng một giáo dân thánh thiện,
Mộng tu sĩ sống cuộc đời dâng hiến.
***
Tỉnh Bắc sinh ra một thiếu niên,
Khôi ngô, sáng trí, lại ngoan hiền.
Năm mười hai tuổi xin tòng giáo,
Tận hiến cuộc đời : một chúa chiên.
***
Về Kẻ Vĩnh (Vĩnh Trị) chàng xin vào chủng viện,
Một sinh viên, học thật giỏi, thông minh,
Làm tông đồ chức thầy giảng nhiệt tình.
***
Con cò bay lả bay la,
Bay từ Vĩnh Trị bay về Bắc Ninh.
Có chàng trai trẻ thông minh,
Tác phong nho nhã, giầu tình yêu quê.
Bề trên cho phép đi về,
Thăm nhà chữ hiếu chẳng hề đơn sai,
Đường quê vui vẻ chàng trai …
***
“ Hỡi anh đi đường cái quan,
Dừng chân đứng lại em than đôi lời!
Đi đâu vội thế anh ơi!
Công việc đã có chị tôi ở nhà “ (1)
Một thôn nữ vội lên đường chặn lại!
Xin nho sinh đối đáp một đôi câu,
Chàng ngạc nhiên vầng trán chợt hơi cau!
Nhưng nhanh trí! Chàng mỉm cười đối đáp :
- Mấy cô cấy lúa kia ơi!
Mặt trời đã khuất ngang đồi phía tây.
Còn sông , còn núi có ngày,
Mẹ già đợi thuốc mấy ngày hôm nay.
Tôi về kẻo bác mẹ rầy,
Các cô còn mạ hết ngày chưa xong.
Có lòng xin tạ ơn lòng.
- Hỡi người quân tử kia ơi!
Làm sao ăn nói những lời có duyên.
Thưa rằng: cha mẹ có quyền,
Có đâu xa lạ cũng miền Bắc Ninh.
Rằng đây tình lại gặp tình,
Trâu ta ăn cỏ đồng mình mới hay!
Chàng rảo bước và không hề quay lại,
Tiếng cười theo vang vọng buổi chiều tà,
Chàng thật vui mau dồn bước tới nhà…
***
Rất thông minh một tu sĩ tài ba,
Mười lăm tháng ba năm một tám hai ba ( 15-3-1823)
Ngày trọng đại chàng trở thành linh mục!
Đời dâng hiến Chúa là nguồn hạnh phúc.
Yêu giáo dân sống thánh thiện nội tâm,
Việc tông đồ Ngài hoạt động âm thầm.
Rất sốt sáng Ngài luôn là gương mẫu,
Yêu cầu nguyện, chay thứ tư, thứ sáu,
Mặc đơn sơ, giáo dân rất quí yêu.
Một chủ chiên chăm sóc sớm trưa chiều,
Thương nghèo khó, giầu từ tâm bác ái.
***
Giông tố trên quê hương,
Lệnh cấm đạo mười phương,
Cha kiên trì giảng đạo,
Can đảm thật phi thường.
Bị bắt lần thứ nhất
Giáo dân quá mến thương
Góp nhau nộp tiền chuộc
Ngài tiếp tục lên đường
Cho dễ bề ẩn trốn
Ngài chấp nhận đổi tên
Lấy tên Lạc cho gọn
Một lần đi Kẻ Sen.
Sau bốn năm mục vụ
Bị bắt lần thứ hai
Lại đem tiền chuộc cụ (2)
Ngài trốn ẩn dặm ngoài.
Trên đường về bị bắt
Giáo dân xin chuộc cha
Ngài nói lời thành thật :
“Cám ơn các ông bà,
Bị bắt lần thứ ba
Đó đúng là ý Chúa
Đừng mất tiền xin tha
Ý tôi đã chọn lựa “
Quan huyện cũng yêu tình
Vỗ về lời nói ngọt
Nhưng cha quyết hy sinh
Kiên trinh tình cho trót.
Quan huyện làm tờ khai
Bắt cha ngoài ruộng lúa
Khỏi bắt tội thêm ai
Cho đạo trưởng chấp chứa.
Ngài nói với người nhà
Lên quan mang quà biếu
Cha nhiệt tình lo liệu
Người chứa cha được tha.
Trong tù ngày tháng dài
Ngài viết thư cảm tạ
Đức cha, các thừa sai
Nguyện niềm tin còn mãi.
Viết thư cho Đức Cha
Ngài một lòng cam kết
Vững mạnh như Thái San
Trung kiên cho đến chết.
Qua gian khổ ngục tù
Giữa hôi hám âm u
Một tâm hồn vui vẻ
Bác ái và ôn nhu.
Tất cả các bạn tù
Đều yêu mến cụ Lạc
Ngài sống chốn mịt mù
Sáng niềm tin hoan lạc.
Có những đêm trăng mờ
Ngài ngẫu hứng ngâm thơ
Giúp bạn tù vui vẻ
Kiên trì trong đợi chờ.
Giữa ngục thất tối tăm
Nhớ tới bạn tri âm
Thảo bài thơ đường luật
Hẹn gặp chốn thanh nhàn (3)
Quan một niềm kính phục
Người hay chữ tử tù
Cao thượng dù khổ nhục
Một thi sĩ chân tu
Rất lạ vui tươi một tử tù
Khôi ngô, tuấn tú, thích đi tu
Ngâm thơ sảng khoái nơi tù thất
Bác ái yêu thương khắp bạn tù.
***
Qua ba lần tra khảo
Cha Lạc vẫn một lòng
Quan biết chí sắt son
Của Dũng Lạc cụ đạo(4)
Quan theo lệnh kết án
Xử chém nơi pháp trường
Giáo dân và các bạn
Lệ tràn trên mi thương.
***
Con cò bay thấp bay cao
Từ Ô Cầu Giấy bay về Bắc Ninh
Chân run nhỏ lệ báo tin
Pháp trường Cầu Giấy hành hình cha yêu
Giáo dân bỏ cả cơm chiều
“Gió đưa khăn gói” đến điều chạy đi
Lệ dâng lời khấn thầm thì,
Cho con tới kịp đến khi hành hình.
Lệ sông khôn cạn biển tình,
Hồng Hà khóc tủi một mình trong đêm
Ngọn cờ vật vã bên thềm
Núi Nùng than thở, tiếng rên lá bàng.
***
Người tu sĩ ra pháp trường lãnh án,
Mặt hồn nhiên vui vẻ đáp lời thăm.
Mắt sáng ngời thật hơn cả trăng rằm
Miệng lẩm bẩm hình như thơ đường luật
Về cõi THIỆN, ĐẸP tuyệt vời , SỰ THẬT.
Vàng tứ thơ tuyệt cú tiến dâng CHA
Lễ hiến dâng, máu đỏ nở thành hoa
Đời tử đạo ngọc ngà thơ tuyệt mỹ.
***
Ai có về ngang qua Bắc Ninh,
Nhà thơ linh mục đã hy sinh
Máu đào làm mực Niềm Tin chữ
Nghiên xác mài son viết chí tình
Lê Ngọc Hồ
11-9- 1991
(1) Ca dao
(2) Bài thơ đường luật của Ngài gửi cho bạn là cha Thục :
Lạc rằng đã rõ chốn quân quan
Bút chép thơ này gửi thở than,
Lòng nhớ bạn non còn vất vả
Dạ thương khách chạy chửa yên hàn
Đông qua tiết lại thời xuân tới,
Khổ tạm mai sau hưởng phúc an
Làm kẻ anh hùng chi quản khó
Ngưyện xin cùng gặp chốn thanh nhàn.
Gia đình cầu nguyện, Trần Cao Tường, trang 120-123.
(4) Tiếng người ngoài công giáo gọi các linh mục.
|