CON TIM CỦA CHÚA
Con tim CHÚA hằng luôn luôn mở rộng,
Chúa yêu người cho hoa lá cỏ cây.
Cho thời gian giây, phút, tháng, năm, ngày.
Màu rực rỡ không gian hoa lộng lẫy,
Chúa nuôi sống cho cánh đồng lúa mẩy.
Cho chim trời ca hát ngọt lời ca,
Cho bò, chiên, gặm cỏ nẻo đường xa.
Cho hoa tím tràn lan vùi lũng thấp,
Cho hoa súng khoe màu ao nước ngập.
Cho cỏ non mượt tóc ngọn đồi xuân,
Cho ánh trời ấm áp biết bao lần.
Nai thơ thẩn lối mòn bên khe suối,
Cho nước bạc tắm muôn ngàn đá cuội.
Cho bướm vàng lạc bước nẻo đường hoa,
Cho phong lan da mộng nét ngọc ngà.
Cho chim biển mây trời xem én liệng,
Cho sóng vỗ nhạc trầm bờ nghe tiếng,
Cho biển xanh mát mắt cuối chân trời,
Cho cánh buồm no gió nẻo chơi vơi.
Cho ánh sáng bình minh mây rực rỡ,
Cho yêu mến vào con tim rộng mở,
Cho loài người biết điệu hát tình ca,
Cho yêu thương vào lý trí nở hoa.
No nê trí đây tuyệt vời chân lý,
Hồn thỏa mãn đây đỉnh cao Thiện Mỹ.
Đây bằng an đich thực quí hơn vàng,
Được làm con của CHÚA quá cao sang.
Và báu vật một kho tàng Kinh Thánh,
Dư tài trí, dư khôn ngoan, đức hạnh,
Kim chỉ nam cho lữ khách hành hương
Đây đường hoa chỉ tiến bước Thiên Đường.
Cho hạnh phúc giữa cuộc đời vất vả,
Chúa cho hết! Thương hoài! Cho tất cả,
Chúa yêu cầu con hãy mở trái tim,
Tháng ngày qua Chúa vẫn mãi đi tìm...
Con có CHÚA không còn cô đơn nữa,
Quá hạnh phúc! Có “người tình muôn thuở”!
Vượt thời gian và vượt cả không gian,
Không lúc nào NGÀI không sẵn ủi an.
Như nhựa sống mà hồn con ao ước,
Đến với Chúa con khỏi cần hẹn trước.
Chúa chính là hơi thở suốt đời con,
Thân xác hèn NGƯỜI phú bẩm một hồn.
Mau đến CHÚA hưởng tình yêu tuyệt diệu!
Lê Ngọc Hồ
|
GẶP CHÚA
Hồn gặp CHÚA như bình minh thấy sáng,
Như mùa xuân gặp lại cả muôn hoa,
Như chim non chợt thấy giọng mình ca.
Xuân cánh bướm chợt thấy màu rực rỡ,
Vườn thượng uyển chợt cành hồng bung nở.
Như ngày xuân mây trắng thấy trời xanh,
Như lá non thấy mũm mĩn cây cành.
Như nhạc gió thấy lời ru tiếng sáo,
Như hỏa tiễn chợt vào trong quĩ đạo.
Như hơi trầm chợt cảm thấy mùi hương,
Như trẻ thơ thấy ấp ủ yêu thương.
Như búp nõn thấy màu xanh tuyệt diệu,
Như tiếng hát du dương vào giai điệu.
Như đàn tranh rung động phím tơ vàng
Gió ra khơi thấy trời biển mênh mang.
Như phấn nhụy thấy náng trời hong đẹp,
Như mày liễu thấy cong cong mí khép
Như ngày rằm thấy ánh đẹp vàng trăng,
Như chồi non chợt thấy nhựa sữa măng.
Được gặp Chúa như tối tăm thấy sáng,
Thời gian thấy lại phút, giờ, năm, tháng.
Như con côi tìm lại được Mẹ yêu,
Tuổi mộng mơ tìm được nét diễm kiều.
Như chết đuối tìm được vùng hơi thở,
Như xuân thắm tìm thấy mùa hoa nở.
Như cây cằn thấy bầu nhựa mùa xuân,
Cần tình thương được yêu đến bao lần.
Hồn gặp Chúa chẳng cần chi mong ước.
Lê Ngọc Hồ
CHÚA TRÊN THÁNH GIÁ
Sắc mù kéo kín không gian,
Đất rung, đá nát, bàng hoàng chân mây.
Nhựa thôi hết chảy cành gầy,
Màn nhung xé nửa, lá cây hết màu.
Sỏi than, lời gió nhiễm sầu,
Nước trường giang thấy lo âu ngỡ ngàng.
Bụi gai chết lịm bên đàng,
Cõi âm tràn tối, nghĩa trang dậy mồ.
Suối khe hết chảy lững lờ,
Thông rừng hết réo lời mơ xuân về.
Thời gian dừng lại não nề,
Chúa trên thánh giá sắp về cùng Cha.
Mẹ NGƯỜI, môn đệ xót xa
Lắng nghe tiếng Chúa nói ra những lời:
“Bỏ con sao nỡ Cha ơi!!!?”
Tầng không run rẩy, mây trời đứng tim.
Kêu lớn tiếng! Ngọc châu chìm!!!
Đầu rơi bên ngực chết im lịm dần.
Sưng vù thớ thịt, đường gân,
Mạo gai giọt não, lưng trần máu hoang!
Rằng đây nát ngọc, tan vàng!
Bến tim máu đã sang ngang không về!
Ngàn ngàn vũ trụ não nề,
Dòng tinh vân cũng tái tê lạnh hồn.
Cửa trời khép mở bồn chồn,
Thiên thần khóc ngất lịm hồn đớn đau.
Chết im chịu đựng giờ lâu!
Não lòng Mẹ thánh héo rầu châu thân.
Mắt trơ, lệ đá, mi cằn,
Máu tim thổn thức, não gân nghẹn ngào.
“Xin Vâng” lần nữa dâng trào,
Hy sinh hiến tế máu đào NGÔI HAI.
Từ đây thánh thể hình hài,
Mở đường Cứu Độ đời dài muôn sau.
Lê Ngọc Hồ
|