THÁNH  ĐA MINH  TOÁI

    Người  đánh cá  tử  đạo

C

on cò bay lả bay la
Bay từ duyên hải bay qua Thái Bình.
Bay đi đến xã Đông Thành,
Địa danh giáo sử đất lành giáo dân.
Sông Hồng uốn  khúc thật gần,
Lũy tre xanh mướt bên chân đê dài.
Tiếng gà ban sớm vui tai,
Sáo diều thở nhạc vọng hoài chiều hôm.
Tiếng chuông sớm tối vẫn rền,
Lới kinh nhịp đọc giọng ngân tình hồn.
Nguyện đường lần hạt sớm hôm,
Học kinh, học bổn nghe dòn dưới trăng.
Đa minh Toái vốn đạo dòng,
Siêng năng lần hạt một lòng kính yêu,
Dâng lên Chúa sớm, đêm, chiều,
Tôn sùng Thánh Thể kính yêu những ngày.
Việc tông đồ rất hăng say,
Quê mùa, mộc mạc, đơn ngay chân thành.
Tinh thần bác ái thực hành,
Cội nguồn phúc giữ đạo lành sớm hôm.
Tuân theo chân l‎ý Phúc Âm,
Thời kỳ cấm đạo âm thầm theo Cha
Vui nghề đánh cá biển xa,
Con thuyền trời, nước, sóng hoa, mây vàng.
Khi xong lưới , đọc kinh vang,
Lời dâng cảm tạ sóng vang ngàn trùng.
Suy đi đọc lại Tin Mừng,
Câu kinh, tiếng hát bập bùng sóng xô.
Rằng đây ông thoả ước mơ,
Không còn sợ sệt người chờ bắt ông.
Biển trời sông nước mênh mông,
Tưởng như gần Chúa hoa lòng dâng hương.
Khẩn cầu Tử Đạo Nữ Vương,
Cho đoàn con mãi yêu thương đạo vàng
Niềm tin còn mãi dân làng,
Từng lời của Chúa vang vang sóng hồn.
Còn trời, còn nước, còn non,
Còn miền duyên hải đạo còn nở hoa.
Lời kinh đã ngấm lời ca,
Lời cầu đã thấm trăng xa, sóng gần.
Hoàng hôn bước chậm mây vần,
Chắp tay quì gối ân cần thiết tha.
Xác hồn tất cả dâng Cha,
Vợ con làng nước gần xa dâng tình.
Xin gần Chúa bóng với hình,
Con thuyền đánh cá một mình tự do.
Màn đêm buông sáng mơ hồ,
Giương buồm chậm chạp vô bờ bóng đêm.
Những ngày giữ đạo êm đềm,
Bỗng dưng biển động Kẻ Mèn ngẩn ngơ.
Rằng ông bị bắt bất ngờ,
Niềm vui dào dạt ước mơ đã thành.
Chết vì quyết giữ đạo lành,
Ngày đêm mong mỏi thực hành giờ đây.
Quan quân hung hổ bao vây,
Giữa cơn sốt rét mặt mày nóng ran.
Bắt giam ông chẳng kêu than,
Càng tra tấn dữ càng gan cùng mình.
Ngục tù nhưng vẫn nhiệt tình,
Hăng say rao giảng l‎‎ý hình xin tin.
Khảo tra, đánh đập, kẹp kìm.
Thân già chịu đựng niềm tin vững vàng.
Phơi mưa, phơi nắng, giữa đàng,
Mùa đông gió buốt hàm răng rụng rời.
Mưa hèo đổ xuống tơi bời,
Thân già đâu quản da mồi tóc sương.
Nhiều khi buốt rét tủy xương,
Cắn răng chịu đựng yêu thương l‎‎ý hình.
Nếu không hành hạ thực tình,
Thì quan phạt họ thọ hình như ông.
Tấm lòng đại độ khoan dung,
Cám ơn hoàng đế, cám ơn những người
Đã cho ông có một thời,
Chứng nhân cho Chúa máu đào tình dâng.

Con cò bay lả bay la,
Bay từ duyên hải bay qua Đông Thành.
Bay đi báo mãi tin lành,
Máu đào tử đạo đã thành hoa hương.
Toàn thiêu lễ tế tình thương,
Anh hùng về chốn quê hương tuyệt vời.
Mây hồng kết giải thang trời,
Cầu vồng năm sắc đón người hùng anh.
Cánh đồng truyền đạo mầu xanh,
Muôn gieo hạt giống giáo dân Tiên Rồng. 

LÊ NGỌC HỒ
29 tháng 6 – 1986.