|
ay tin Mẹ Thánh về trời,
Tông đồ, môn đệ vội rời địa phương.
Đứng quanh chiêm niệm bên giường,
Mẹ hiền phúc hậu tấm gương tuyệt vời.
Nghe tin Mẹ lìa trần bao sửng sốt!
Các Tông đồ, môn đệ đến phục tang,
Mắt Mẹ hiền dòng lệ đổ hàng hàng.
Đứng quanh Mẹ mọi người tim chiêm niệm,
Ủ xác ngọc trắng trinh mầu khăn liệm.
Nhung gối vàng rực rỡ nét dung nhan,
Vẫn xuân tươi làn da trắng hoa lan.
Môi phảng phất nụ hoa cười rất thánh,
Thân vẫn ấm mà sao không có lạnh
Mạch không còn nhịp đập đã ngừng tim,
Thần kinh ngưng hết hơi thở im lìm...
Bông hoa vũ trụ mờ sương,
Biết bao con Mẹ nhớ thương tình hiền.
Dung nhan ngà ngọc dáng tiên,
Đẹp hoa huệ thánh vẹn tuyền nét trinh.
Dưới ngọc thể nệm gấm vàng ngào ngạt,
Hương rất lạ đứng gần sao ngây ngất.
Thật tuyệt vời chẳng ai muốn lìa xa,
Cầm tay NGƯỜI linh hồn bỗng ra hoa.
Càng ngắm MẸ mắt vô cùng tuyệt diệu,
Trí chới với tai nghe ngàn giai điệu,
Máu bàng hoàng tim não bỗng hòa ca.
Không thời gian trong âm điệu thái hòa...
Hương đưa xác Mẹ về Trời,
Trầm nâng tà áo chơi vơi mây tầng.
Hoa trinh thơm ngát tình dâng,
Theo hầu Me Thánh thiên thần hoan ca.
Áo rực rỡ mặt trời hoa ánh sáng,
Gót hài trăng, triều thiên kết toàn sao.
Nếp xiêm y hương trầm quế ra vào.
Vương gót ngọc theo cài mây năm sắc,
Thiên thần tấu đẹp tuyệt vời thánh nhạc.
Thoảng êm êm hương thở diễm tình ca,
Ánh hồng tươi mùa xuân thánh thái hòa.
Muôn vũ trụ đồng dâng kinh trọng thể
Ồ rất lạ ! có một bà diễm lệ !
Đang từ từ chân lướt nhẹ thang mây,
Trải thảm nhung viền sáng láng tinh cầu.
Nam nữ thánh hai hàng tay bạch lạp,
Miệng nở hoa Alleluia khúc nhạc.
CHÚA KITÔ đưa MẸ đến NGÔI CHA,
Vùng hào quang tuyệt diễm CHÚA NGÔI BA.
Môi Mẹ thánh nở hoa lời ca ngợi,
“Ân vĩ đại có bao giờ chờ đợi!...
Đây xác hồn của tôi tá BA NGÔI,
Quá ngất ngây con sao nói ra lời!...
Xin lập lại điệu ca MAGNIFICAT”,
Lời khiêm tốn tựa hương dâng ngào ngạt.
Làm men say chới với cả thiên đàng,
CHÚA BA NGÔI phong tước MẸ cao sang.
Triền thiên tặng một NỮ VƯƠNG rất thánh.
Chức cao trọng một cao vời đức hạnh
Cả thiên đàng ngợp sóng nhạc hòa ca
Chín tầng trời muôn ánh sáng kết hoa...
Thiền thần tấu khúc “Thiêng Thần Tuyệt Diệu”
Tiếng ngà ngọc sáng lời vàng giai điệu
Chúc tụng CHA hỡi chín phẩm thiên thần,
Chúc ABBA hỡi các thánh thiên đàng.
Ca ngợi CHÚA hỡi tỉ sao muôn vũ trụ,
Ca ngợi CHÚA vạn ngân hà chưa đủ.
Chúc tụng BA hỡi tất cả loài người...
Chúc tụng NGÀI hương, sắc, những xinh tươi.
Ca ngợi Đấng toàn năng, chân, thiện, mỹ
Ca ngợi BỐ hỡi tài năng, nghệ sĩ...
Chúc tụng NGÀI hỡi nhựa, lá, chồi, hoa...
Chúc tụng NGÀI hỡi đàn, sáo, vũ, ca...
Ca ngợi CHÚA hỡi muôn loài tạo vật...
Ca ngợi CHÚA trong “có, không, còn, mất”...
Chúc tụng NGÀI hỡi tất cả thời gian,
Chúc tụng NGÀI mọi khoảng trống không gian.
Ca ngợi CHÚA nhiều tỉ năm đường ánh sáng,
Ca Ngợi CHÚA hỡi vui, buồn, sốt sắng...
Của triệu loài, của muôn tỉ con tim,
Của lời dâng hay của tiếng lòng im...
Chúc tụng CHÚA hỡi núi, sông, rừng, biển cả
Sâu thung lũng, đèo, thác, ghềnh tất cả...
Thiên đàng một thuở lạ lùng,
Người con trần thế Nữ Vương Đất Trời.
Chín tầng sáng láng chơi vơi!
Xôn xao tinh tú dâng lời suy tôn.
Lên trời một lúc xác, hồn,
Tạo thiên lập địa một lần này thôi.
Tình bằng thánh ý BA NGÔI,
Hơn Hòm Bia Thánh, hơn lời thánh ca.
Chan hòa ánh sáng ngọc ngà,
Ngạt ngào hương sắc “bông hoa diệu kỳ!”
Muôn vần dệt gấm thành thi,
Vào vùng tuyệt diệu khúc ly tao vàng.
Sử Trời nạm ngọc một trang,
Ngàn sau, ngàn trước mang mang tá thần...
Âm ba cao vút dài ngân,
Hòa âm biển nhạc những vần huyền mơ.
Là đây trời nhạc biển thơ,
Thời gian nạm sáng làm mờ bình minh.
Không gian mặc lấy hồng tình
Thiên đàng chỉ một nữ xinh xác trần.
Một số khác tông đồ và môn đệ,
Đi giảng truyền nước CHÚA ở vùng xa
Khi hay tin họ vội trở lại nhà.
Đã khâm liệm quàn quan tài niêm kỹ,
Muốn thấy Mẹ nên hết lời năn nỉ...
Quá ngạc nhiên khi đã được mở ra,
Mẹ không còn chỉ ngào ngạt hương hoa.
Đúng xác Mẹ về Trời tin tất cả...
Xác hồn Mẹ Thánh về Trời!
Đoàn con trần thế muôn lời tung hô.
Làm sao không dám mà mơ!
Tình dâng cảm tạ không ngờ Chúa ban
Hương vương của Mẹ tràn lan,
Thơm hơn tất cả hoa lan đầu mùa
Bút rừng viết chảng sao vừa!
Điểm son thánh tích cũng thừa tứ mơ.
Vùng hồn trở lại dòng thơ,
Xôn xao nét mực, giấy mơ lời thần.
Bút phàm bất lực bao lần.
Quên lời, buông ý nghe ngân tiếng lòng.
Lê Ngọc Hồ
|