|
ũi ngói âm dương chõ xuống hè,
Xiêu xiêu nhà nhỏ mái tôn che
Lấn dần ngõ nhỏ hiên ai đó,
Những gánh hàng rong choán lối lề.
Lầu nhỏ lênh khênh đứng rụt rè,
Nỗi buồn gác nhỏ thuở đam mê.
Tơ trùng phím lỏng ngang cung bậc
Hi vọng đêm về ai có nghe.
Bảy tám năm trời vắng bóng xưa,
Nhớ về hẽm nhỏ cũng dư thừa
Đường quen nẻo thuộc tìm tri thức,
Ký ức chiều nào nắng với mưa.
Giăng mắc quần hồng phơi nắng mai,
Thư sinh mòn mắt ngắm tay dài
Bâng khuâng đêm trắng chờ trăng rụng
Le lói đèn ai thức học bài
HUẾ
ặt ánh hồ sen bóng cố đô
Vàng son thuở trước một trời thơ
Sông Hương chuông vọng hồn Thiên Mụ
Trăng nước sông Hương thả lững lờ.
THUYỀN CHIỀU
ầu nhỏ dòng sông qua bắc ngang
Nghiêng nghiêng mặt nước bóng dừa hàng
Trời chiều nhạt ánh hoàng hôn xuống,
Em có thuyền tình anh quá giang.
XUÂN RỪNG
át ngát vàng tươi bên núi xa,
Thiên nhiên kiều diễm cánh đồng hoa.
Đỉnh cao tuyết trắng trời xanh biếc
Lũng thấp rừng thông gió núi ca
SÓNG NHỚ
óng biển lô xô hàng nối hàng,
Mênh mông mây, nước, sóng lang thang
Hương quê tình đã giăng muôn nẽo,
Đã ngập hồn trong sóng nhớ mong.
Lê Ngọc Hồ
|