HỒN QUÊ

T

ình đất nước nhiễm hồn vào tất cả
Xa quê hương bao năm, tháng, bao ngày
Những linh hồn kỷ niệm vẫn đâu đây:
Vụt sống dậy khi gợi hình thoáng hiện
Tiếng chuông trống nhớ đêm hồn cầu nguyện
Nhà thờ Đức Bà đêm lễ Giáng Sinh
Đến Lăng Ông ngày Tết đẹp bao tình
Trông khóm trúc, nhớ bờ tre xóm giếng
Thấy chim nhạn, nhớ Lăng Cô én liệng
Nhìn hoa vàng gợi thấy cúc vườn xưa,
Cội chà là: lơi lã bóng hàng dừa
Nhìn dãy núi nhớ Trường sơn giang rộng
Thấy biển sóng nhớ Hà Tiên gíó lộng
Nhìn thông rừng tưởng Đà Lạt đồi cao,
Thấy trùng dương gợi Nam Hải sóng trào
Hàng dương liễu nhớ bờ đê sông cái.
Cành trái nhỏ tưởng nhản lồng kết trái
Nước núi cao nhớ thác đổ Cam Ly
Nhớ Đồi Cù khi gió nhỏ thầm thì
Khi thấy ngựa nhớ Sài gòn thổ mộ
Tung hơi thơ nhiễm vương hồn Đất Tổ
Trong bướm vàng nhớ hoa cải vườn nhà
Những đêm dài mộng trở lại quê ta
Mờ nhang khói Lăng Ông ngày Tết
Nöi hải ngoại tình quê hương bất diệt
Nhìn Trường giang nhớ uốn khúc Cửu Long.
Thấy phù sa nhớ lại bãi sông Hồng
Táo mộng đỏ nhớ soài thơm chín ngọt
Nhạc ban sáng nhớ chim Trường sơn hót
Phấn mùi hoa nhớ hương thổ rừng lan.

Mùì thơm ngon nhớ gạo nếp cóm lam
Thoảng gío mát nhớ nồm nam tháng hạ,

Từng cảnh vật hình quê hương tất cả
Hoàng Liên Sơn, Thất Sơn, Đọi, Ba Vì.
Buồn biển chiều ngồi lệ đọng đong mi,
Hồn quê nhiễm dòng đời dâng biển nhớ.

Lê Ngọc Hồ