NẮNG XƯA

A

nh nhớ ngày xưa trong nắng trưa,
Nhìn ánh mắt sáng mấy cho vừa,
Hồng tươi trắng mịn, mơ vàng áo,
Anh đã chìm hồn say nắng thưa.

Đẹp sắc vàng tươi yêu nắng xinh,
Tưởng như ngày cũ hiện nguyên hình.
Nàng tiên hiền dịu cười theo nắng,
Lộng lẫy thiên đàng em mắt trinh.

Dáng nhỏ em ngoan đợi trước hè,
Nụ cười ngà ngọc đến si mê.
Hồn anh đi lạc vào trong mắt,
Nắng đẹp vương vương lọn tóc thề.

Ngày đó ngày nay sao khác xa?
Nhớ xưa tình mộng trổ hương hoa
Duyên em vào bến nao sông nước,
Riêng tấm tình si vẫn nhớ nhà.

Lê Ngọc Hồ