QUÊ XƯA

D

ựa núi nằm dài thôn xóm quê,
Quanh co đường nhỏ lối đi về.
Trúc nghiêng bóng ngã bên thềm cũ,
Ve hát từng cơn rộ nắng hè.

Đường đất uốn mình cong khúc quanh,
Núi lam sương nhạt khói xây thành.
Cheo leo quán dốc bên sườn núi,
Se tái mặt nương sương nắng hanh.

Gốc mít xum xuê trái bự tròn,
Căng đầy nhựa sống búp măng non.
Nhẩm nha bô lão xem đồng lúa,
Kìa cái diều nâu bé tí hon.

Mái ngói rêu phong cạnh gốc bàng,
Bên cầu tre nhỏ bắc sang ngang.
Dòng sông hờ hững đàn ngang trắng,
Lõm bõm xung rơi sóng gợn hàng.

Hóng gió ngoài hiên  trên chõng tre,
Ru hời võng kẽo kẹt trưa hè.
Toàn vàng sóng lúa đồng chiêm ngát
Ngai ngái mùi rơm ủ trước hè

Xóm cũ làng xưa khuất nẻo xa,
Gọi hồn kỷ niệm lại quê nhà.
Tâm tư trùng xuống gây mùi nhớ,
Cảnh vật ngoài kia bỗng nhạt nhòa.

Lê Ngọc Hồ