|
Y SĨ TỬ ĐẠO
on cò bay lả bay la,
Bay từ Mai Vĩnh bay về Thừa Thiên.
Gia đình ngoại giáo người hiền
Đặt tên Phan Đắc Hoà liền một khi.
Đến làng Nhu Lý di cư,
Nhờ nhà Công giáo từ từ xin theo.
Năm mười hai rửa tội rồi,
Thông minh đạo đức xin tu học trường.
Nhưng sau ngăn trở gia đình,
Về nhà học thuốc tinh thông rành nghề.
***
Con cò bay sớm bay trưa,
Y sư thâm cứu có thừa tài cao.
Âm dương hoà hợp suy vào,
Quân bình tâm ý hai hào mỹ duyên.
Âm dương chênh lệch bệnh liền,
Mát tay chữa bệnh vì nghiên cứu hoài.
Thiên thời, địa lợi, nhân hoà,
Khi mà tam hợp thân hoà thiên nhiên.
Bình tâm bệnh tử nên hiền,
Thuốc nam cây lá có liền gần xa.
Uống ăn điều chỉnh, nhất là
Bệnh tâm khí uất cần hoà thiên nhiên.
Thầy lang bác ái ân cần,
Chữa căn bệnh, trị xa gần nguyên nhân.
***
Con cò bay lả bay la,
Bay qua Nhu Lý bay về Thừa Thiên.
Thương người nghèo khó đi về,
Một lòng bác ái xứ quê nhiều tình.
Đến khi thành lập gia đình,
Mười hai con vẫn nhiệt tình giảng rao.
Làm trùm xứ đạo nêu cao,
Sống đời đạo đức lại giầu niềm tin.
Bao che linh mục giữ gìn,
Dẫu nguy hiểm vẫn một mình gánh luôn.
Cố Y ( M.Gilles De La Motte) ông chứa trong nhà,
Sợ e lây vạ xôn xao cả làng.
Ông xin tuyên bố sẵn sàng,
Chịu luôn trách nhiệm đến cùng với quan.
Nhưng khi tình thế nguy nan,
Dẫn cha Y trốn bị quan bắt liền.
Vọt đòn, tra tấn, kẹp kìm,
Thầy lang vẫn giữ niềm tin đá vàng.
***
Con cò bay lả bay la,
Bay từ Quảng Trị bay về Thừa Thiên.
Pháp trường đã đợi người hiền,
Simon Hoà đã trung kiên đến cùng.
Nêu gương rạng rỡ anh hùng,
Niềm tin rực rỡ tấm son tuyệt vời.
Ánh dương ngũ sắc mây trời,
Tầng xanh trải lụa gót mời thánh nhân.
Chúa Ba Ngôi những ân cần,
Nữ Vương Mẹ Thánh đến gần đón con.
Simon Hoà tiến dâng hồn,
Ca lời cảm tạ máu hồng đức tin.
Sông Hương núi Ngự nguyện xin,
Lăng Cô, Đà Nẵng giòng tim tôn thờ.
Niềm tin đã viết giòng thơ,
Của người y sĩ đã mơ trọn đời
Dâng lên Thiên Chúa cuộc đời,
Đã từng cảm nhận tuyệt vời Tình Cha.
Máu đào đã ngát hương hoa,
Việt Nam giáo hội ngọc ngà Đức Tin.
LÊ NGỌC HỒ
1 tháng 7 / 1986
|