THÁNH ANRÊ NGUYỄN KIM THÔNG

(tự NĂM THUÔNG) (1790-1855)

C

on cò bay lả bay la
Bay từ Gò Thị, bay về Xuân Phương
Bay qua Tuy Phước thắng đường
Trong vùng Bình Định ông Thông người hiền
Lập gia đình đẹp mối duyên
Có trai, có gái ước quyền đi tu
Một linh mục, một nữ tu
Tinh thần đạo hạnh, thêm tu đức nhiều
Nguyện cầu sớm tối trưa chiều
Trở nên gương mẫu cả miền Trung Châu
Bao che Giám mục, thừa sai
Nhận luôn trùm họ hăng say tong đồ
Hao tài tốn của chẵng lo
Mở mang nước Chúa ước mơ những ngày
Bị cháu tố! thật chẵng may
Ngài vui chấp nhận dịp này hi sinh
Từ trong án lệnh triều đình
Lưu đày Ngài ở Định Tường miền nam
Bước đường di chuyển gian nan
Gặp con linh mục ủi an cũng nhiều
Thân gì gian khổ đến điều
Hành trình vất vả tuổi già tàn hơi
Lên cơn sốt nặng nói lời
Muốn xin rước lễ xức dầu hành trang
Lê chân cố gắng lên đàng
Miền nam giám mục vội vàng sai thăm
Một thầy giỏi thuốc đến thăm
Nhưng chưa kịp đến thì ông lìa đời

Con cò bay lả bay la
Bay từ Bình Định bay qua Định Tường
Xôn xao Gò Thị, Xuân Phương
Một người lãnh đạo dễ thương rũ tù
Ngục giam đầy ải âm u
Tấm thân già bệnh chẵng lu ý thành
Trên trời có đám mây xanh
Một cành thiên tuế vắt ngang mây vàng
Chim trời nghiêng cánh dàn hàng
Cúi chào kính cẩn vẻ vang anh hùng
Tuổi già nhưng dũng, cùng trung
Ngàn năm bia miệng kiên trinh còn truyền
Bao nhiêu công đức còn nguyên
Cháu con linh mục giảng duyên tin mừng
Có hai giám mục giống dòng
Nữ nam tu sĩ họ hàng tu đông

Con cò bay sớm bay chiều
Người dân Bình Định cũng nhiều kính tin
Đồng bào lương giáo cùng xin
Nhiều lần ông thánh hiển linh giúp người
Ông Phùng đã được như lời (2)
Hiển linh ông thánh góc trời hào quang
Cơn nguy dẫn lối chỉ đàng
Ông Phùng cảm tạ xin tòng giáo luôn
Khi vui khi khổ khi buồn
Đồng bào nước Việt tâm hồn thiết tha
Máu đào tử đạo hương hoa
Ngàn sau đồng vọng trầm ca tử hùng
Bao nhiêu con cháu Tiên Rồng
Nghiêng mình bái phục tấm lòng vàng son
Còn trời, còn nước, còn non
Còn người dân Việt vẫn còn suy tôn

Lê Ngọc Hồ