THU HOÀNG HÔN

N

ắng úa màu, trên lá đã vàng,
Hoàng hôn nhiễm lạnh lúc thu sang,
Ánh vàng hấp tấp lần sau chót,
Hôn lá bên thềm trên nấc thang.

Núi nhạt màu sương chân núi xa,
Dáng chiều óng ánh đẹp mây hoa.
Thay màu sim chín: chân trời tím,
Đánh nhịp cành thông cho gió ca.

Mấy vệt mây chiều như yếu tim,
Gió chiều thấp thỏm thở im lìm.
Nền vàng, đỉnh núi màu xanh xậm,
Di tản về Nam bao cánh chim.

Xa nước như chim bước lạc loài,
Tình quê dâng mãi chẳng nguôi ngoai.
Hoàng hôn thu lạnh hồn cô xứ,
Nửa mảnh hồn hoang vọng nhớ hoài.

Lê Ngọc Hồ