|
iếng gọi đàn vang tiếng gọi đàn
Tiếng kêu lòng Mẹ, tiếng giang san...
Năm châu, bốn biển, đàn chim Việt
Muôn dặm ngàn xa chỉ một đàn.
Gió dặm ngàn tung gió dặm ngàn
Mịt mù cuốn hút khỏi giang san
Quay đi, quay lại trời, mây, nước...
Rã cánh tìm hơi để họp đàn.
Gió lạnh tràn thêm gió lạnh tràn,
Mờ sương giá buốt phủ giang san.
Muôn phương cao thấp đâu là ấm?
Khắc khoải hồn quê những dặm ngàn...
CẢNH CHÙA QUÊ CŨ
Bóng tháp xiên nghiêng phẳng nước hồ,
Sáng trinh mái nhẹ áo sương mơ
Cây đa cổ đứng ngàn chân rễ,
Uống tiếng kinh lời như tiếng thơ.
Tường trắng rêu phong cũ ngả màu,
Hiên dài cột gỗ bóng đen nâu.
Tam quan gió trú mưa ngày bão,
Nhạc kệ đều tan đêm tối sâu.
Da mốc, lưng eo, cau thẳng hàng,
Gót son cầu gỗ bước sang ngang.
Cánh điều sen nở, tàu xanh biếc,
Nhiễm đánh chuông cầu kinh tiếng vang.
Tín nữ thiện nam ngập cảnh chùa,
Huyền mơ hương khói nắng ban trưa.
Hoa đăng mở hộie ngày xuân lễ
Long trọng giờ thiêng mở sắc vua.
CHÙA MỘT CỘT
Một ngó sen duy nhất cột chùa,
Cánh đài hoa nở những tay thưa.
Trầm thơm nhẹ thoảng không gian rộng,
Như tưởng nhụy vàng ủ nắng trưa.
Nâu xậm thời gian cong mái rêu,
Hàng hiên chuốt nạm đứng song đều.
Lưỡng long chầu nguyệt nằm cao mái,
Lấp loáng hoa cài nước nắng thêu.
Đứng thẳng thân cau ánh mặt hồ,
Chùa chiều trầm mặc quá nên thơ,
Tàu trinh chuối nõn xanh màu lý,
Uống giọt chuông tình rung bến thơ
Kiến trúc đường xinh nét tuyệt vời,
Ngày nay con cháu đủ chơi vơi .
Công trình nghệ thuật ngàn xưa ấy,
Nét đẹp xa xưa để tiếng đời
Còn mãi thời gian sen đóa hoa,
Văn minh Việt tộc ánh sao sa.
Chùa lưu hương ngát công người trước,
Gia nghiệp ngàn sau nét ngọc ngà
Lê Ngọc Hồ
|