|
ơn mởn màu xuân trăng đến chơi,
Hoa tươi, gió gọi để hương mời.
Đời nhung xanh ánh trăng cài tóc
Đẹp ý tình hồng trăng có nơi
Trăng hạ làm duyên gọi gió lên,
Nồm nam phe phẩy ngọn thông mền.
'Xuân Hương' mặt sáng trăng trìu mến,
Trăng nhạc đầy khoang sóng mạn thuyền
Nước ngủ tình trăng nước hững hờ,
Sương mờ Đà Lạt để trăng mơ.
Đời cù chân duỗi trăng mơn trớn,
Cảnh mộng trăng ngà dâng ý thơ.
MƯA VỀ XÓM NHỎ
Con đường đất gồ ghề trơ đất sét,
Lũ trâu về vội vã sợ cơn giông,
Đám mây đen chợt phủ kín trời hồng.
Người hấp tấp: vai cầy, tay xách mạ,
Đường nhỏ hẹp trâu choán lề tất cả.
Gió thổi bay chiếc nón lá mục đồng,
Đường mịt mù gió lốc cuốn bụi không.
Tre sợ gió nghiến răng kêu trèo trẹo,
Trâu đi chậm, trẻ sợ mưa vội kéo.
Những trâu già vẫn đủng đỉnh không may,
Người dồn đông nghẽn lối nhỏ chiếc cầu.
Cây liễu lả ngọn mềm cho gió nhận,
Chim trong gió bay ngược chiều chịu trận.
Đàn gà con chiếp chiếp vội tìm nơi:
Chỗ trú chân lúc giông tố đầy trời.
Müa trút nước đổ ào trong phút chốc.
Lê Ngọc Hồ
|