TRĂNG THƠ

N

gồi bờ đá nhìn trăng bên sóng nước,
Cạnh chân trời trăng bước chậm đi lên,
Có phải em vưà đứng ở bên thềm.
Biển Nam Hải của Việt Nam anh đó,
Còn lưu luyến nên em còn lấp ló,
Mang thư tình của mẹ Việt cho anh,
Em thấy chăng! Mẹ yêu rất hiền lành.
Từng khổ cực!  chăm đàn con vất vả,
Lòng Mẹ rộng, tình cho con tất cả
Mẹ lưng còng, xương sống dãy Trường Sơn.
Mẹ nhớ con, lệ sóng má héo hon.
Chân bước hụt, Hoàng Sa còn vết bước,
Mẹ tháo vát, tự ngàn xưa thuở trước.
Đi làm xa, tận Phú Quốc, Côn Sơn,
Mẹ xin con: hằng lưu giữ Việt hồn.
Muôn vạn nẻo trên khắp đường thế giới,
Từ quê cũ, Mẹ hằng nghe ngóng đợi.
Những tin lành, của con Mẹ yêu thương.
Mẹ chia xẻ, những cô đơn tủi cực,
Của con Mẹ nên đêm hằng thao thức
Con ơi con! Có bao giờ Mẹ quên con!
Cho dù sông có cạn, núi có mòn.
Tình Mẹ Việt vẫn còn dù nắng tắt.
Dù mây tan, gió lặng biển điên rồ,
Khối tình nồng Mẹ kiên trí đợi chờ:
Con của Mẹ dâng tình cho đất nước
Chân trời Mẹ bắc cầu vồng ô thước
Mẹ dùng trăng làm tín trạm đưa thư...
Ô kìa trăng đang đi đến hiền từ
Trao thư Mẹ cho những người con đất Việt.

Lê Ngọc Hồ