CHÚA CHĂN DÂN

(Thánh Vịnh 23)

K

hông thiếu thốn, theo Chúa lành chăn dắt
Người dẫn đưa đồng bát ngát cỏ xanh
Đến nghỉ ngơi bên suối ngọt long lanh

Hoa chào đón và hương mời, gió gọi
Chim oanh hát, nai đến mừng, sáo nói.
Cảnh nạm vàng đan dệt nắng thủy tinh,
Vườn địa đàng! Sao trần thế đẹp xinh.

Người tiếp sức: hồn con đầy sức mạnh
Người dẫn dắt: trên đường ngay nẽo chánh
Vì danh Người, danh cả sáng muôn đời
Cùng Đất, Trời Danh chói lọi tuyệt vời.

Trên ghềnh đá: Cheo leo, đầy bóng tối
Quanh khúc khuỷu  có Người không lạc lối
Bao gian nguy con vẫn cứ an lòng.
Níu tay Người con mặc sức cậy trông.

Bên cây gậy của Người thêm vững chí
Người bão vệ con trên đường thiên lý.

Người sai bày mâm cỗ trước mặt con
Tiếp mãi tràn ly đầy rượu quí ngon
Chọc mắt thù địch,  lòng chúng ghen ghét,
Người khích lệ, đuôi mắt nhìn tha thiết.

Trên đầu con Người xức đổ hương thơm
Người yêu dân tình,  săn sóc yêu thương
Nơi nhà Chúa con được hoài tất cả
Đầy phước lộc, tràn ân tình rất lạ.

Năm qua năm, tháng lại tháng trong đời
Lòng hỉ hoan, không nói được nên lời
Nơi nhà Chúa con luôn còn ở mãi.

Lê Ngọc Hồ