NAI BÊN SUỐI

(Thánh Vịnh 42)

N

ai hổn hển, khát, đi tìm suối ngọt
Như nai kia, con hổn hển tìm Người.
Khao khát hoài, con nhớ Chúa khôn nguôi.

Chúa hằng sống!  Đến bao giờ con thấy
Nhan Thiên Chúa!  con vui mừng biết mấy
Nước mắt chan hòa là bánh ngày đêm,
Cứ phải nghe suốt ngày chúng nói dèm,
"Nào đâu Chúa của ngươi, nào có thấy?"

Miên man nghĩ, hồn con hoài tưởng vậy.
Nhớ thuở con, đi giữa đám thân hào,
Con tiến vào, nhà Chúa thoả ước ao.
Tràn ngập tiếng hò reo, lời cảm tạ,
Giữa làn sóng người hành hương cung kính quá.

Hỡi hồn tôi!  mà sao thổn thức hoài?

Hỡi hồn tôi!  ấm ức chẳng nguôi ngoai?
Trông vào Chúa!  tôi dâng lời khen ngợi,
Nguồn tế độ!  Người làm tôi sáng chói.

Chúa của tôi!  Ôi Thiên Chúa của tôi!
Nói với Người!  Chúa đá tảng của tôi,
Con không biết!  tại sao Người quên bỏ,
Con ủ rũ!  lang thang cùng khốn khó.

Giữa quân thù áp bức ở chung quanh,
Xin Chúa cho:  chân lý, ánh cao quang
Của Thiên Chúa đời đời soi hướng dẫn
Lên núi Thánh của Người, hồn con vẫn
Từng ước ao khao khát bấy lâu nay,

Tới đền Người ngự,  từng mơ bao ngày,
Ôi lạy Chúa!  hồn con say kính mến.

Lê Ngọc Hồ