NGÀY ĐẦU MÙA MỤC VỤ CỦA CHỦNG SINH ĐẠI CHỦNG VIỆN
THÁNH GIUSE HÀ NỘI- NIÊN HỌC 2007- 2008
Sáng nay, 07- 10 tất cả Chủng sinh của Đại Chủng Viện Thánh Giuse Hà nội lên đường đi mục vụ theo chương trình đào tạo của nhà trường. Ban truyền thông chúng tôi đã có dịp đồng hành với các thầy đến một vài điểm được phân công công tác.
Đúng 8g30 sáng, chúng tôi cùng 9 anh em được cử đi làm mục vụ tại trường Nguyễn Đình Chiểu. Tọa lạc trên đường Lạc trung, quận Hai Bà Trưng- Hà Nội, cách Đại Chủng Viện Hà Nội chừng 5km về hướng nam, trường Nguyễn Đình Chiểu là nơi đón nhận và nuôi dạy trẻ em khiếm thị từ các tỉnh thành trong cả nước. Hiện trường có 86 em nội trú và gần 50 em ngoại trú. Ở đây các em được học văn hóa và nghề nghiệp…
Vừa đến nơi, chúng tôi đã được các em đón chào như những người quen lâu ngày gặp lại. Thân mật và cởi mở, vui vẻ và trẻ trung; đó là những cảm xúc mà tôi cảm nghiệm được từ nơi đây. Không những thế các em còn khiến tôi đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác và điều bất ngờ nhất vẫn là những khả năng về văn nghệ và âm nhạc của các em. Được đón chào bằng một buổi văn nghệ tuy giản dị, đơn sơ, nhưng không thiếu nét chuyên nghiệp, thật tuyệt vời !
Lui về hậu trường, bước vào một căn phòng nhỏ đơn sơ đến không ngờ, tôi gặp thầy Thắng, quản lý nhà trường. Thầy tâm sự “Tôi rất tiếc vì hôm nay người hơi mệt nên không ra chung vui cùng với các bạn….chúng tôi rất vui khi được đón các bạn đến đây vào những ngày chúa nhật. Cũng như năm trước, các bạn đã đến với thầy trò chúng tôi bằng tình người, niềm vui và tiếng cười, cũng như sự cởi mở gần gũi của các bạn… Chính vì vậy chúng tôi vẫn coi các anh như những người nhà, là thành viên của ngôi trường này. Mỗi sáng chúa nhật cả thầy và trò chúng tôi đều mong ngóng các bạn khi chưa thấy các bạn hiện diện…”.
Tạm chia tay ngôi trường Nguyễn Đình Chiểu thân yêu, chúng tôi đến khoa da liễu của bệnh viện Bạch Mai. Gặp hai thầy đang vui vẻ thăm hỏi và giúp đỡ các bệnh nhân như là con cháu ruột thịt của họ. Tinh thần “phục vụ trong yêu thương” của các thầy đã tạo được sự tin tưởng nơi mọi người, nhất là những bệnh nhân.
Đang hăng say trò chuyện với các cụ bệnh nhân, tôi được giới thiệu đến thăm một một bệnh nhân đặc biệt ở khoa huyết học, chị Anna Nguyễn Thị Mai, giáo dân Giáo phận Hưng Hóa. Nghe tôi hỏi: “chị vào đây lâu chưa?”, chị Mai rơm rớm nước mắt trả lời “con là sinh viên năm thứ nhất của trường cao đẳng mẫu giáo TW. Tháng 12 năm ngoái (2006) con biết mình bị bệnh máu trắng và đã vào bệnh viện. Từ đó đến nay chiếc giường nhỏ này như là ngôi nhà của con vậy”. Chần chừ một lúc tôi hỏi : “ Việc điều trị chắc tốn nhiều lắm, phải không chị ? ”.
Nhìn xa xăm chị nói: “Rất may là con có bảo hiểm, nhưng cũng chỉ được một phần nhỏ thôi, còn phần chính vẫn là của gia đình. Bình quân một ngày tốn khoảng khoảng 1 triệu đồng, thầy ạ”. Chị còn cho chúng tôi biết thêm :” thứ 3 tuần này (9.10) con sẽ lên “bàn mổ” để cắt lá lách cũng vì căn bệnh quái gở này… mong các thầy cầu nguyện cho con”.
Nghe đến đây tôi không dám hỏi kĩ hơn nữa vì e chị sẽ không cầm được nước mắt khi nghĩ về gia đình nên đành nói vài câu để thay đổi bầu không khí…
Mới đó thôi, mà đã đến giờ trở lại nhà trường rồi. Nhìn lại những bệnh nhân, nhìn lại chị sinh viên nhỏ bé với căn bệnh trầm kha, tôi thầm ước mong cho họ được sớm gặp thầy, gặp thuốc, và nhất là gặp được sự giúp đỡ tận tình của những tấm lòng quảng đại để cuộc sống họ được nhẹ nhàng và vơi bớt lo âu...
Gioan Đình Sơn
7 TÂN LINH MỤC GIÁO PHẬN THÁI BÌNH
DÂNG THÁNH LỄ TẠ ƠN TẠI ĐẠI CHỦNG VIỆN HÀ NỘI
Sáng nay, thứ Ba (09/10/2007), vào lúc 5h15; bảy tân Linh mục giáo phận Thái Bình dâng Thánh lễ tạ ơn tại nguyện đường ĐCV thánh Giuse Hà Nội.
Cùng đồng tế với các tân chức có quý Cha Ban Giám đốc, Ban Giáo sư và sự hiện diện của 144 chủng sinh.
Được biết, 7 tân Linh mục đã được Đức Cha F.X. Nguyễn Văn Sang – Giám Mục Thái Bình đặt tay và truyền chức Linh mục tại nhà thờ Chính tòa Thái Bình, ngày 04/8/2007 vừa qua.
Vào đầu Thánh lễ, cha Giuse Nguyễn Hữu Thuân nói: Trong tinh thần “uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây”; hôm nay các tân chức trở về mái trường xưa dâng Thánh lễ; trước nhất là tạ ơn Thiên Chúa về những hồng ân Ngài đã tuôn xuống trên mỗi tân chức; sau nữa là cám ơn Đức Hồng Y Phao lô Phạm Đình Tụng, Đức Tổng Giuse, quý Cha Ban Giám đốc, quý Cha Giáo sư đã dày công vun trồng và hướng ơn gọi theo đúng những gì Chúa muốn nơi người Linh mục trong thời đại mới. Cha Thuân cũng không quên cám ơn các anh em chủng sinh, những người em đã đồng hành và cầu nguyện cho các anh trong nhiều năm qua.
Trong phần chia sẻ Lời Chúa, cha Trịnh Tiến Thành một lần nữa cũng nói lên lời cám ơn sâu sắc đối với các đấng bề trên. Đồng thời nói lên niềm vui phấn khởi khi trở về gia đình ĐCV, nơi đã từng ấp ủ, cưu mang các anh em cho tới khi thành người mục tử của Chúa Kitô.
Trước khi ban phép lành cuối lễ, đại diện anh em tân chức kêu mời quý Cha và anh em chủng sinh thêm lời cầu nguyện cho các tân chức, để anh em được sống trung thành với ơn gọi của mình. Và chu toàn sứ mạng Chúa đã trao trong ngày truyền chức Linh mục.
Kết thúc Thánh lễ cả cộng đoàn cùng cất lên bài ca kinh hòa bình của thánh Phanxico ”…Lạy Chúa từ nhân xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người…”
Trường Giang
TÂM SỰ CỦA TÂN LINH MỤC GIUSE ĐẶNG VĂN HỘI
GIÁO PHẬN THÁI BÌNH NHÂN DỊP TRỞ LẠI THĂM ĐẠI CHỦNG VIỆN
Thăm lại trường xưa, ngôi nhà thân yêu Đại Chủng Viện đã cùng quý cha ít nhiều vui buồn của thủa “học trò”. Nhân dịp “vinh quy bái tổ” của bảy tân linh mục Giáo phận Thái Bình. Chúng tôi, Ban truyền thông may mắn được gặp gỡ và trao đổi với cha Giuse Đặng Văn Hội. Kính mời quý độc giả theo dõi tâm sự của ngài.
BBT: Kính thưa cha, được biết hiện nay cha là trưởng nhóm tân linh mục. Xin cha cho độc giả biết suy nghĩ của cha khi trở lại thăm Đại Chủng Viện, nơi cha đã gắn bó suốt 7 năm qua?
ĐVH: Trước hết xin chân thành cám ơn Ban Truyền Thông của Đại Chủng Viện đã quan tâm đến anh em linh mục Thái Bình và đã dành cho anh em được chia sẻ những tâm tình khi “trở về” với mái trường đã một thời gắn bó. Những tâm tình chia sẻ dưới đây chỉ là những tầm tình cảm nhận của riêng mình thôi. Những ngày chuẩn bị trở về ngôi nhà chủng viện, cũng như những giây phút hiện diện ở chủng viện, mình cảm thấy vừa “thân quen” vừa “lạ lẫm”. Thân quen vì nghĩ mình được trở lại với môi trường mà chỉ vài tháng trước mình đang sống ở đó, hít thở không khí bình lặng ở đó, gặp gỡ các cha giáo và anh em đã bao lần ra vào thấy nhau, nhìn lại những ngôi nhà, phòng học, chỗ ở mình đã gắn bó. Nhưng mình lại cảm thấy có một cái gì đó “rất lạ ”, lạ từ những lời chào hỏi cho đến những cử chỉ giao tiếp. Mình cảm thấy rằng cũng chính những con người bằng xương bằng thịt đó mới chỉ cách đây vài tháng thôi mình cũng như anh em, là một thành viên trong gia đình chủng viện, là một chủng sinh đang được đào luyện. Nhưng hôm nay mình cảm thấy như mình “được lớn lên” rất nhiều. Đại chủng viện dành cho sự đón tiếp rất nồng hậu, các cha giáo có cái gì đó đã tin tưởng và thân thiện hơn. Anh em chủng sinh có cái gì đó rất “kính trọng và ngưỡng mộ” anh em mình. Trong tâm trạng như vậy mình chợt nghĩ đến hình ảnh “Con Lừa chở hòm xương thánh” của La Fontaine.
BBT: Bảy năm sống và học tập trong Đại Chủng Viện chắc cha có không ít những kỉ niệm buồn vui. Xin cha chia sẻ cho chúng con kỉ niệm mà cha nhớ nhất?
ĐVH: mặc dù chủng viện là nơi mà chúng mình đã có những tháng ngày tu tâm luyện đức, dùi mài kinh sử với biết bao kỷ niệm, nhưng những ngày sống trong chủng viện vẫn để lại trong tâm khảm mình một cái gì đó “nặng nề”. Cảm giác “nặng nề” đó có lẽ do chính bản thân mình chưa biết cảm nhận hết sự cần thiết của môi trường chủng viện. Mình vẫn biết rằng một tảng đá muốn trở thành một pho tượng thì cần phải được đục đẽo và gọt dũa, nhưng những đục đẽo đó nhiều khi vẫn để lại những vết trên tảng đá. Cho nên, đối với mình, kỷ niệm đẹp nhất và nhớ nhất đó là “Nụ cười của một cha giáo” khi mình bắt đầu bước chân vào chủng viện. Một nụ cười thân thiện dành cho một con người đang trong một môi trường lạ lẫm, một “nụ cười trấn an” dành cho một con người đang có nhiều lo toan sợ hãi, và một nụ cười hy vọng vụt lên từ những cảm nghĩ vỡ mộng, nụ cười thoả mái trong môi trường “luật lệ”. Cho đến lúc này nụ cười đó vẫn rõ nét nơi mình và mình cố gắng đem nụ cười đó chia sẻ cho mọi người.
BBT: Giờ đây cha đã là một giáo sĩ trước một đàn em Chủng Sinh đông đúc, Cha có lời khuyên nào với anh em chủng sinh chúng con?
ĐVH: Khuyên anh em thì mình “không dám”, vì mình cũng chỉ như anh em thôi. Mới chỉ có ít ngày sống đời linh mục nên chưa thể nào cảm nhận hết được mọi khía cạnh của đời linh mục. Nhưng mình chỉ dám chia sẻ lời khuyên mà mình thường khuyên chính bản thân mình: “mọi con sông đền hướng ra biển cả bao la rộng lớn”, khi ở mỗi khúc sông nào, dù to dù nhỏ, dù thẳng, dù uốn khúc thì hãy nghĩ rằng nó vẫn hướng ra biển lớn. Nơi biển cả mới là cội nguồn bình an của những khúc sông. Cũng như anh em, khi còn trong chủng viện mình cũng ấm ủ nhiều “mộng ước” và có cả một núi “dự tính”, nhưng chính Thiên Chúa mới là người thực hiện cho ta chương trình của ta.
Chúng con xin chân thành cảm ơn những dòng tâm sự của cha. Những lời cha chia sẻ với chúng con ngày hôm nay như những bài học quý giá mà mỗi chủng sinh cần trân trọng. Kính chúc quý cha luôn mạnh khỏe xác hồn và vui tươi, nhiệt thành trong cánh đồng truyền giáo mà quý cha được sai đến.
Gioan Đình Sơn
ĐỨC CHA GIUSE VŨ DUY THỐNG NÓI CHUYỆN
TẠI ĐẠI CHỦNG VIỆN HÀ NỘI
Trong dịp Hội đồng Giám mục Việt Nam họp tại Hà Nội, Ban Giám đốc Đại chủng viện Hà Nội đã mời Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống, Chủ Tịch Ủy Ban Văn Hoá Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, Giám mục phụ tá giáo phận Sài Gòn, tới nói chuyện với anh em chủng sinh tại nhà hội Đại chủng viện vào chiều ngày 9.10.2007.
Sau lời giới thiệu của cha Phó Giám đốc Giuse Nguyễn Văn Diễm, Đức cha Giuse đã tạo nên một ấn tượng tình cảm thân mật khi Ngài chào anh em chủng sinh lời chào thân ái. Ngài còn nhớ rất rõ những kỉ niệm của 3 năm về trước, cũng tại nhà hội này, ngài đã tới nói chuyện với chủng sinh. Thế nên, Đức cha gặp lại chủng sinh mà cứ có cảm tưởng như gặp lại người nhà.
Đức cha đã chia sẻ về những thao thức, nhiệm vụ của ngài trong Ủy Ban Văn Hoá Hội Đồng Giám Mục Việt Nam là làm sao hội nhập đức tin Công giáo vào trong nền văn hóa Việt Nam. Hội nhập văn hóa luôn là một ưu tiên của Giáo hội Công giáo vì tầm quan trọng của nó như lời Ðức cố Giáo hoàng Gioan Phaolô II "Một đức tin không trở thành văn hoá là một đức tin không hoàn toàn được tiếp nhận, không được suy nghĩ thấu đáo, không được sống một cách trung tín".
Theo Đức cha, hội nhập văn hóa (in-culturation) là cả một quá trình đức tin Công giáo phổ quát bước vào một nền văn hóa đặc thù. Đức tin ấy phải chấp nhận "nhập thể" như Con Chúa xuống thế trở nên giống như mọi người ngoại trừ tội lỗi; đức tin ấy cũng phải mặc lấy màu nhiệm "vượt qua" như hình ảnh hạt giống Tin Mừng. Hạt giống bị chôn vùi vào lòng đất, chịu mục nát đi, nhưng lại âm thầm nảy mầm, lớn lên xanh tươi và trổ bông trĩu hạt. Hội nhập văn hóa còn là quá trình "gạn đục khơi trong", đức tin loại trừ những mê tín dị đoan, và đồng thời tiếp nhận những nét tinh hoa của một nền văn hóa và tạo cho nó những giá trị cao cả hơn. Hội nhập văn hóa cũng là một chương trình, bởi vì mỗi người, mỗi cộng đoàn nhân loại không chỉ sống trong những nền văn hóa, mà còn là chủ nhân của những nền văn hóa ấy. Chúng ta có thể tạo ra một tiền đề văn hóa để đức tin từ đó được triển khai và lớn lên. Khi ấy văn hóa hòa quyện với đức tin tạo nên những giá trị đẹp trong cuộc sống nhân sinh.
Đức cha cũng mời gọi anh em chủng sinh hãy thao thức và thực hiện ngay những chương trình hội nhập văn hóa ngay từ lúc đang còn ngồi ghế đại chủng viện, để rồi đây, mỗi chủng sinh sẽ vừa là những mục tử nhân lành như lòng Chúa mong ước, vừa là những nhà văn hóa Công giáo Việt Nam.
Kết thúc bài nói chuyện, Đức cha dùng hình ảnh dòng sông bên lở bên bồi để diễn tả sức sống và mối quan hệ hỗ tương giữa đức tin và văn hóa. Dòng sông cũng như cuộc sống con người không ngừng trôi chảy. Như dòng sông bên lở bên bồi đem nước mát phù sa tưới cho ruộng đồng sinh hoa trái, thì đức tin và văn hóa trong dòng chảy cuộc đời cũng mang lại sự tươi mát và sức sống cho con người.
Linh đạo Á Đông kêu mời mọi người hãy đi về phía mặt trời mọc để nhìn thấy ánh sáng tinh khôi và quên đi cái bóng mờ tối của mình. Chúa Giêsu Kitô là mặt trời công chính. Mọi người chúng ta cũng được kêu mời hướng về Ngài, bước đến với Ngài để đón nhận sự sống, tình yêu và quên đi cái tôi ích kỉ của mình.
Nguyễn Xuân Trường
ĐỨC CHA GIUSE CHÂU NGỌC TRI
NÓI CHUYỆN TẠI ĐẠI CHỦNG VIỆN HÀ NỘI
Vào hồi 18h30 ngày 8.10 Đức cha Giuse Châu Ngọc Tri, Giám Mục Giáo Phận Đà Nẵng đã đến thăm và nói chuyện với chủng sinh của Đại Chủng Viện (ĐCV) Thánh Giuse Hà Nội.
Những tràng pháo tay ròn rã vang lên mừng đón Đức Cha. Sau những lời giới thiệu của cha linh hướng Giuse Phan Thiện Ân ngài vui vẻ nói: “thời gian họp ở Hà nội tôi luôn hướng về ĐCV và ước ao được sang đó thăm các cha và các thầy. Thật may khi cha Phó giám đốc Giuse Nguyễn Văn Diễm có lời mời đến nói chuyện cùng các thầy. Tôi nhận lời ngay. Thầm nghĩ: ước mơ của mình đã thành hiện thực. Tạ ơn Chúa”.
Trong bài nói chuyện Ngài chia sẻ với anh em chủng sinh hai vấn đề: một là hiện tình của Giáo Phận Đà Nẵng, nơi ngài đang coi sóc; hai là diễn tiến hành trình ơn gọi của Đức Cha.
Về hiện tình của giáo phận Đà Nẵng ngài cho biết: “Đà Nẵng là một giáo phận có tỉ lệ giáo dân không đông so với các giáo phận khác. Hiện nay có 60 ngàn (60.000) tín hữu trên 2,3 triệu dân. Giáo phận hiện có 80 linh mục, 7 cha dòng và một số nam nữ tu sĩ. Trong số 80 linh mục nói trên chỉ có 50 linh mục làm việc tại giáo phận, số còn lại thì đi học và làm việc ở những nơi khác “. Ngoài ra ngài cũng chia sẻ thêm về những hoạt động chính trong giáo phận của mình.
Với tâm tình người cha, người thầy đối với các chủng sinh ngài vui vẻ nói về những hành trình đã qua trên con đường ơn gọi của ngài. Sống trong thời kì đất nước đang chiến tranh, thủa nhỏ (1- 12 tuổi) ngài đã phải di chuyển tới 4 nơi ở, đồng nghĩa với chuyển đổi 4 ngôi trường, bốn môi trường khác nhau. Mặc dù hoàn cảnh khắc nghiệt song niềm tin và ơn gọi của ngài vẫn thăng tiến. Khi ngài học hết lớp 6 thì được vào ĐCV Đà Nẵng. Đến năm 1975 ngài đã chính thức là một chủng sinh trong ĐCV. Là một chủng sinh nhưng phải chuyển đến một xứ ở miền núi xa xôi. Ở đó ngài phải tự học, tự làm nuôi sống bản thân…
Cứ như vậy cho tới năm 1982 ngài mãn khóa học ở Đại chủng viện. Vì hoàn cảnh đất nước ngài lại trở về sinh sống tại gia đình. Sau một thời gian dài ngài sống và làm việc tại quê hương. Đến năm 1989 ngài chính thức trở thành giáo sĩ trong hàng ngũ giáo sĩ Việt Nam . Năm 1998 cha du học tại Pháp. Sau khi du học về ngài đã coi sóc xứ Trà Kiệu 3 năm. Ba năm kế tiếp ngài được bổ nhiệm làm Giám Mục…
Cuối bài chia sẻ ngài nói: “Chúa gọi mỗi chúng ta qua nhiều hướng, nhiều cách. Những lúc đó sẽ không tránh khỏi những khó khăn nhưng các con đừng ngại mà hãy vững tâm và phó thác vào việc Chúa làm nơi mỗi chúng ta…”
Quãng thời gain ngắn ngủi mà Đức Cha đã đem đến cho anh em rất nhiều điều bổ ích từ chính hành trình ơn gọi của ngài, cũng như cho anh em hiểu biết thêm về tình trạng của giáo phận Đà Nẵng.
Sau buổi nói chuyện ngài đã ở lại dùng bữa tối thân mật với gia đình ĐCV thân yêu.
Gioan Đình Sơn