|
n chay nào có ích chi,
Khi con chối bỏ thực thi công bình.
Lại còn chẳng chịu đóng đinh,
Chết cho người cũ, tiền tình thế gian.
Và con không muốn trao ban,
Những gì tốt đẹp cho ngàn thế nhân.
Thế nên con ngại dấn thân,
Chẳng lo hạnh phúc kẻ gần người xa.
Nay con khẩn nguyện cùng Cha,
Rộng lòng tha thứ, bỏ qua tội tình.
Từ nay con quyết hy sinh,
Sẵn sàng chịu chết vì tình yêu thương.
Đời con quyết sống can trường,
Bước theo Cứu Chúa trên đường về quê.
Nơi đây con được thoả thuê,
Khi lòng đón nhận no nê ân tình.
Giữ chay đâu chuyện bên ngoài,
Nhưng anh nhất quyết sửa sai cõi lòng.
Trí tâm phải tẩy sạch trong,
Chẳng còn thù oán cũng không gian tà
Mỗi ngày anh loại cho xa,
Những gì độc ác, điêu ngoa với người.
Quyết tâm giữ luật Chúa Trời,
Yêu người mến Chúa trọn đời chẳng phai.
Suốt đời không loại trừ ai,
Nhưng luôn biết sống mãi hoài với nhau.
Để rồi cất bước tiến mau,
Về quê hằng sống đời sau trên trời.
Thế là hết thảy mọi người,
Được cùng vui sống muôn đời vinh quang.
Đầy dư phúc lộc thiên đàng,
Thiên thu tồn tại trước nhan Cha lành.
Tu sĩ Thiện Triều, OFM VN
"Đừng xé áo, nhưng hãy xé lòng" (Ge 2,13)
"Cách ăn chay mà Ta ưa thích: là chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ..." (Is 58,7)
|