|
ôi đã dự nhiều đám tang, mỗi đám một hoàn cảnh khác nhau, mỗi đám tang đều gieo vào lòng tôi một nổi buồn tê tái. Cái chết đến không khoan nhượng, không xót thương, nó làm chia lìa mọi thứ tình yêu, phân ly mọi mối quan hệ, sụp đổ mọi ước mơ, mọi dự tính tương lai.
Sáng nay dự Thánh Lễ an táng một Chủng Sinh -- thầy đang giúp xứ, tôi ngậm ngùi tiếc thương một trang thanh niên khôi ngô, một ơn gọi nhiều triển vọng.
Ðức Cha Phó Giáo phận cùng gần 40 linh mục, đông đảo tu sĩ nam nữ và nhiều hội đoàn, giáo dân các giáo xứ nơi thầy đã thực tập mục vụ hiệp dâng Thánh Lễ, đưa tiễn ra nghĩa trang nói lên sự hiệp thông và sự trân trọng của Giáo hội đối với một người con đã dâng mình cho Chúa.
Thầy ra đi thật đột ngột, hoàn toàn bất ngờ vì tai nạn giao thông, để lại một nổi mất mát quá lớn lao cho Mẹ già, cho gia đình, cho bạn bè. Cái chết như vậy xem ra thật phi lý, một thanh niên đang tuổi xuân ra đi mà mẹ già mắt mờ, lưng còng, tóc bạc đưa tiễn. Ðứng trước cái chết như thế chỉ có đau thưong, chỉ có buồn sầu và tiếng khóc, chỉ có nghẹn ngào và nước mắt.
Giữa mùa xuân đã có tiếng khóc cho kẻ ra đi người ở lại. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết trong bài "Một cõi đi về":
Vừa tàn mùa xuân rồi vào mùa hạ
Rọi xuống trăm năm một cõi đi về
Mây che trên đầu và nắng trên vai
Ðôi chân ta đi sông còn ở lại
Còn tình yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hình bóng con người.
Thầy đã khởi đầu hành trình mới, một cõi đi về, những người thân thấy như đâu đây hình bóng của thầy vẫn còn hiện hữu, hình bóng lung linh như ánh sáng những ngọn nến soi toả vào ký ức những kỷ niệm nhập nhoà, mới hôm qua, hôm kia... thế mà...
Con người có sinh có tử, đó là luật Ðấng Tạo Hoá đã an bài, không ai biết được mình sẽ ra đi vào ngày giờ tháng năm nào và ở đâu. con người không chọn và không định được ngàygiờ ra đi. Chưa ai có kinh nghiệm bản thân về sự chết, dẫu đã nhiều lần chứng kiến sự ra đi của nhiều người thì cũng vẫn là người ngoài cuộc. Chứng kiến chưa phải là kinh nghiệm. Sự chết là một huyền nhiệm, con người không thể hiểu và chia sẽ với người khác. Trong sự chết con người hoàn toàn cô đơn, nó không hẹn ngày, không chỉ giờ cho ai cả, nó không ấn định năm tháng và cũng chẳng đếm xỉa gì đến tuổi tác, nó đến bất ngờ làm chúng ta kinh ngạc. Sự sống và sự chết là hai thái cực đối chọi nhau. Thiên Chúa đã sinh ra sự sống nhưng tội lỗi đã khởi phát ra sự chết. Sự sống và sự chết đều là kỳ công của Tạo Hoá. Con người không thể làm ra được sự sống cũng không tài nào cản ngăn được sự chết.
Ðức Kitô đã vào trần gian trong thân phận con người, Ngài đã kinh qua khổ đau kiếp người, bằng cái chết thập giá và sự phục sinh Ngài đã tiêu diệt nguồn gốc sự chết, đem lại cho con người một cái nhìn, một quan niệm mới mẻ và đầy hy vọng. ( Eøp, 5; Col 2, 12. 3, 1; Rm 4, 25; 5, 9; 6, 9 -11;7, 4 ). Cái chết của Chúa Kitô đã trở nên của lễ hiến dâng trọn vẹn, một lễ hy sinh tuyệt hảo. Tất cả sự đắng cay chua xót, tất cả sự âu lo phiền muộn của sự chết đã trở thành phẩm vật tặng hiến cao quý và giờ chết trờ thành giờ chiến thắng, giờ khởi điểm của hạnh phúc trường sinh. Trong Kinh Tin Kính người Kitô hữu tuyên xưng "tôi trông đợi kẻ chết sống lại...". Ðó là niềm hy vọng Kitô giáo vì tin vào lời Ðức Giêsu: "Thầy là sự sống lại và là sự sống, ai tin vào Thầy thì dù đã chết cũng sẽ được sống, ai sống và tin vào Thầy thì sẽ không bao giờ phải chết" ( Ga 11, 25-26; 1 Ga 3, 14). Sự sống thay đổi chớ không mất đi, với một niềm hy vọng và tin tưởng như thế mỗi người trong tang quyến sẽ vơi bớt khổ đau, sẽ được an ủi đỡ nâng...
Cái chết như một huyền nhiệm, như nhịp cầu đưa người anh em ra đi về Nhà Cha, nơi yên nghĩ muôn đời, một cõi đi về đợi ngày tái ngộ trong cõi vĩnh hằng, một giai đoạn kết thúc thời kỳ hành hương để bước vào bến bờ mong đợi. Xin thắp một nén hương và một lời kinh nguyện cầu với tin yêu hy vọng vào Ðấng Phục sinh.
Ngày 27/2/02
Linh mục Giuse Nguyễn Hữu An.
Phan thiết
|