Cau Xin Me

CON ÐƯỜNG HÔM NAY

Lm Nguyễn Ngọc Tỏ

C

húa nhật II mùa Vọng, thánh Gioan Tẩy giả kêu gọi chuẩn bị cho Chúa đến. Nhưng chuẩn bị như thế nào? Sứ điệp "bốc lửa" của vị Tiền hô Ðấng Cứu Thế thật rõ ràng, mạnh mẽ: Nếu ai không đáp lại tình yêu Thiên Chúa bằng các việc làm cụ thể, thực sự, thì sẽ trở thành vô dụng và bị luận phạt.

Những Con Ðường

Trên phương diện giao thông có đường bộ, đường thuỷ, đường sắt, đường hàng không, đường liên tỉnh, đường quận nối liền huyện, đường xã đến ấp... Ở bình diện linh đạo có "con đường thơ ấu thiêng liêng" của thánh nữ Têrêsa Hài đồng, có "con đường tình thương của Mẹ Têrêsa Calcutta, con đường hoà nhập với vạn vật của thánh Phanxicô Assisi...

Trong Giáo Hội hôm nay, Ðức Gioan Phaolô II nói: "Con người: con đường của Giáo Hội". Biết đâu trên bình diện cá nhân còn có con đường quanh co của những kẻ lọc lừa gian dối. Con đường gồ ghề của tính toán tham lam ích kỷ. Con đường kéo kẽm gai của những kẻ hận thù, ngăn chận những tương giao qua lại. Con đường đầy ổ phục kích của những người cạnh tranh chờ cơ hội hại nhau. Con đường mòn rừng già hay sa mạc nóng rát của người khô cằn việc đạo, mang danh "có đạo" chứ không "sống đạo". Con đường hầm u tối của những kẻ chai lỳ sống trong tội lỗi. Con đường cỏ dại của người không vương tội nặng nhưng rất nhiều tội nhẹ...

Sám Hối và Sinh Hoa Quả

Thánh Gioan Tẩy giả kêu gọi: "Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã gần đến" và ngài khuyến dụ hành vi cần có: "Các anh phải sinh hoa quả là làm việc lành phúc đức để chứng tỏ lòng ăn năn sám hối" (Mt 3,2.8).

Sám hối không chỉ là hối tiếc những hành vi quá khứ, cũng chẳng phải là thực thi cho đủ một nghi thức hầu trấn an lương tâm, theo kiểu "tấp tểnh người đi tớ cũng đi" rồi vững dạ an tâm. Nhưng sám hối là nhận biết tội mình. Và thay lòng đổi dạ. Theo nguyên tắc: xem quả biết cây, xem việc biết ngừơi, cứ kiểm điểm về sự suy nghĩ, về cách sống của mình mà chúng ta biết mình có sám hối thực sự theo lời Gioan Tẩy giả kêu gọi hay không.

Hoa trái của sám hối chính là làm những việc lành phúc đức. Ngôn sứ Isaia bằng ngôn ngữ bóng bẩy và sinh động đã vẽ nên một thế giới lý tưởng mà tự thâm tâm ai cũng đợi chờ và mơ ước (Bài đọc 1).

Nhưng người Kitô hữu không chỉ chờ đợi và mơ ước thụ động, mà cần phải nỗ lực phấn đấu để lấp đầy những hố thẳm chênh lệch bất công, phải uốn lại cho ngay những cơ cấu, tập tục, não trạng gây chia rẽ hận thù, phải xây dựng những con đường tràn ngập niềm vui, hy vọng và đầy tình thương.

Con người sống không tương lai là con người thiển cận khô cằn, nhưng con người chỉ sống vơí tương lai là con người hão huyền. Hãy biết nối kết giữa tương lai và hiện tại, giữa hy vọng và thực tế. Ðừng chỉ hướng mắt về tương lai xa vời huyền ảo, nhưng hãy nhìn vào tờ lịch ngày hôm nay. Nhìn vào đồng hồ với việc bổn phận của ta lúc này.

Không cần khiêm tốn lắm, tôi cũng nhận ra ngay mình còn nhiều yếu kém, lỗi lầm. Thiên Chúa luôn bao dung, tha thứ. Nhưng tôi có sẵn sàng sám hối và sinh hoa quả, đổi mới không? Vấn để dễ trả lời trên lý thuyết. Còn thực tế...? Tôi đã trải qua bao mùa Vọng rồi? Nhưng tôi đã sám hối, đã chuẩn bị tâm hồn xứng đáng để Chúa Kitô sinh ra và lớn dần lên trong tôi...? Hay tôi chưa cảm thấy sự kết hợp với Chúa và lớn lên trong Chúa?

"Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài giúp con dọn đường cho Con Chúa đến".