Cau Xin Me

LẮNG ÐỌNG

(Nhân dịp giáo phận Phú Cường có thêm bốn tân linh mục)

1. Dù đã là linh mục, không hiểu sao, mỗi lần được báo tin có người sắp lãnh nhận tác vụ linh mục, hoặc mỗi lần đồng tế trong thánh lễ phong chức, đều gây trong tôi một xúc cảm lạ thường. Một kỷ niệm được sống lại chăng? Sự đồng cảm cùng những người chung lý tưởng? Hay nỗi vui vì được chia vui cùng bản thân những tân chức và gia đình của họ? Hoặc là cảm nhận vườn hoa Giáo Hội vẫn đơm và nở hoa? Cũng có thể do suy nghĩ rằng: Thánh lễ phong chức là cách tuyệt diệu Thiên Chúa dùng để nhắc chính tôi: Tôi đã từng là linh mục, đang là linh mục, sẽ còn là linh mục, nhờ đó tôi sẽ nhớ trách nhiệm linh mục của mình? Và có phải lễ phong chức là cách giúp tôi xác tín hơn chức linh mục là quà tặng của tình trời, để tôi biết trao tặng tình người bắt đầu từ chính con người tôi?

Có lẽ do tất cả những điều ấy mà tôi nghe cảm xúc trong lòng mình.

Hôm nay cũng không khác mọi hôm, cùng cộng đoàn giáo phận Phú Cường, và nhiều người ngoài giáo phận có mặt, hân hoan mừng các tân chức, một lần nữa tôi lại lắng đọng hồn mình.

Nếu bạn vui lòng, tôi xin chia sẻ lời cầu nguyện trong cái khoảnh khắc lắng đọng ấy.

2. Lạy Chúa, Mùa tựu trường hôm nào, cánh cổng chủng viện mở rộng đón con vào. Con đường ấy, cánh cổng xưa, khoảng sân và ngôi nhà kia... không biết tự lúc nào đã nên thân thương quá đỗi...

Nhớ những ngày còn ở gia đình như bao thanh niên khác, con cũng tụm năm, tụm ba đàn hát, cũng học hành, làm việc, cũng xem bóng đá và hò la với họ... Có ai ngờ con sẽ đi tu. Vậy mà Chúa đã "tách" con khỏi họ, dù con hèn kém. Nếu Chúa đặt con lên bàn cân chọn lựa, chắc không có tên con. Chỉ có tình yêu Thiên Chúa mới làm nên điều kỳ diệu mà trước đó chẳng ai ngờ.

Và điều kỳ diệu không ai ngờ đó: ơn gọi tuyệt vời, con đã sống, hôm nay con vẫn sống. Nếu Chúa vẫn yêu thương gìn giữ, nếu con không phản trắc, thì ngày mai có chông chênh mấy, con sẽ sống ơn gọi tuyệt vời ấy suốt đời của con. Ðã có lúc con tự hào về hai tiếng "chủng sinh" mà mình vinh dự khoác vào. Năm thánh đi qua, cảm giác sợ sệt và niềm xôn xao của lần đầu bước qua cánh cổng của chủng viện kia không còn nữa. Bây giờ con chững chạc hơn, tự tin hơn... Nói cho đúng, con đã lớn.

Nhưng lạy Chúa,sao mà con vẫn thấy mình như một đứa "nít ranh", vẫn sai phạm trong lời nói, suy nghĩ, hành động; vẫn tự ái, nhiều khi còn la lối những chuyện không đâu; vẫn giận hờn, vẫn ganh tị... Ở tuổi con, thanh niên ngoài đời phải vất vả suốt ngày vì miếng cơm, manh áo, có khi phải lo "sốt vó" vì vợ, vì con. Riêng con cứ từ từ trải qua những giờ phút êm đềm của giờ kinh, giờ học, giờ cơm, giờ giải trí... Có lúc con tưởng mình bị cuốn, bị xoáy vào tâm trạng an phận đó, để khi gặp một biến cố, một va vấp buộc con phải dừng chân lắng đọng hồn mình. Không ít lần con giật mình thản thốt như vừa bừng tỉnh sau cơn mê.

Lạy Chúa, con đã lớn là thế, nhưng như ngôn sứ Giêrêmia ngày xưa, con vẫn cảm nhận mình trẻ con không kém. Bởi thế mà bàn tay Chúa cứ phải dìu đưa từng giây, từng khắc. Là linh mục của Chúa, được sống trong vòng tay hồng ân, con sẽ mạnh dạn cao rao Tin mừng cứu độ, Tình yêu bao dung của Chúa. Dù vẫn "trẻ con" lắm, con dám xin Chúa hãy sử dụng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, đầy hăng say này,vì con biết, con người dù khôn lớn đến đâu vẫn chỉ là trẻ con trước mặt Chúa.

Lạy Chúa, xin cho con biết đón nhận yêu thương và sống rất yêu thương, không vì những lời chào trịnh trọng, những áo mũ xênh xang, những châu ngọc quý phái, nhưng từ những em bé nghèo rách, những cụ già neo đơn, những người lang thang tàn tật, những ánh mắt thèm được yêu thương. Xin cho con hiểu nỗi lòng những người cha lam lũ, những người mẹ tảo tần, những người em thất học, những người anh chất phát, những người chị quê mùa...

Lạy Chúa, xin cho con biết run sợ trước cảnh phú hộ giữa những Lazarô, run sợ những lời kêu to "cứu trợ" mà lòng bàn tay nắm chặt, run sợ những lời hay ý đẹp hòng tìm lợi tư riêng. Xin đừng để con chỉ biết đặt mình làm người "ban ơn" mà quyên đi ơn nghĩa của mọi người. Xin đừng để con là kẻ không hề thông cảm trước những điều chính con từng vấp phạm. Hay không hề xót xa trước nhuững sự hèn hạ hoặc những cảnh bất công...

Nhận lãnh hồng ân và chỉ nói lời cảm tạ, con hiểu rằng chưa đủ. Nhưng con còn trẻ con lắm. Chỉ sợ mai kia lấm bụi đời, con dễ quên phận người lữ thứ, sẽ bẻ cong hai chữ CON NGƯỜI, sẽ tưởng mình là trên, là nhất mà quên đi vũ trụ, tha nhân. Khác nào cái yếu đuối của thánh Phêrô, con đã bao lần khước từ Chúa, cụ thể là đồng loại quanh con. Nhưng Chúa vẫn nhìn con, vẫn chờ đợi. Trong giây phút lắng đọng này, con thành tâm nhìn nhận thân kiếp mỏng dòn của mình, tin rằng ngày qua ngày chúa sẽ con thêm. Ðiều duy nhất con dám xin Chúa là cho con được làm con Chúa và làm anh em giữa muôn người.

JB. Nguyễn Minh Hùng