Cau Xin Me

Lấy gì làm CHUẨN?

K

hi lái xe, ta thấy trên đường có những vạch sơn vàng, sơn trắng, những bảng hiệu, đèn xanh, đỏ... đó là những dẫn dăt, hay nói một cach khac, đó là chuẩn hướng dẫn cho việc lái xe của chúng ta được an toàn. Nếu mọi người đều theo sự chỉ dẫn đó nghiệm chỉnh, chăc chắn tránh được nhiều tai nạn.

Trong việc lái xe, ta cần có chuẩn để dẫn dăt, nhăc nhở; và không ai có trí khôn bình thường lại phủ nhận sự hữu ich đó. Còn cuộc sống của chúng ta thì sao? Chúng ta có gì làm chuẩn để hướng dẫn mọi lời nói, việc làm của chúng ta không?

Chúng ta thử lần lượt đề cập đến những điều mà hầu hêt mọi người đều dùng để làm chuẩn cho sự suy nghĩ và hành động.

1/ Trí khôn.

Chăc chắn ai cũng dùng đến trí khôn của mình. Ai cũng dùng trí khôn để mưu tìm hạnh phuc, những điều tôt đẹp cho mình. Ai cũng sợ bị mang tiếng là khờ dại. Nhưng trên đời này, có ai tránh được

dại khờ? Càng lớn tuổi, nhìn lại những năm tháng đã qua, có mấy ai dám tự hào là mình chưa có một lần khờ dại? Và còn được sống, có mấy ai dám tự hào là mình sẽ không còn dại khờ? Nếu không có ai, thì nếu chỉ dùng trí khôn để làm chuẩn cho mọi suy nghĩ, hành động của chúng ta, thì làm sao tránh được những dại khờ?

2/ Lương tâm.

Có ai chăc chắn rằng lương tâm mình ngay thẳng, xet đoán mọi sự phân mình, công bằng? Nếu ai cũng có lương tâm ngay thẳng thì tại sao có câu: "Khi thương trái ấu cũng tròn, khi ghet trái bồ hòn cũng méo" ? Hoặc "Thương người thương cả đường đi, ghet người ghet cả tông chi họ hàng" ? Hoặc có câu “Lương tâm chai đá” hoặc "Đồ vô lương tâm" ? Như thế lương tâm con người có thể bị đánh mât, bị méo mó, lệch lạc. Và như thế nếu chỉ dựa vào lương tâm để suy nghĩ, hành động, thì thử hỏi, hành động và suy nghĩ đó có đáng tin cậy không?

3/ Tôn giáo.

- Học trò thầy Mạnh Tử hỏi: "Khi thiên hạ đảo điên, thì lấy gì mà cứu?" Thầy Mạnh tử đã trả lời: "Lấy Đạo mà cứu".

- Học trò đức Khổng Tử hỏi: "Khi xã hội đảo điên, đói khổ, lấy gì mà cứu?" Đưc Khổng Tử đap: "Khử binh" (giảm binh). Học trò hỏi tiêp: "Khử binh mà vẫn không xong, thì phải làm gì?" Đức Khổng Tử đap: "Khử thực" (giảm ăn). Học trò hỏi tiêp: "Còn lòng trung tín thì sao?". Đưc Khổng Tử đap: "Tín bât khả khử" (Lòng trung tín thì không thể bỏ).

Đưc Không Tử đã đề cập đến sự cần thiêt của Đạo làm người.

Triêt gia Brunetter cũng đã nói: "Đã từ lâu tôi có gắng tìm kiếm một nền luân lý vô tôn giáo. Trươc hêt tôi thấy rằng điều này khó thực hiện; sau tôi thấy rằng qúa liều lĩnh; sau cùng tôi thấy rằng không thể đưọc. Tôi một người thuộc nhóm Tự Do Tư Tưởng. Tôi băt đầu nghiên cứu Kitô giáo. Tôi đã học hỏi rât lâu, suy nghĩ rât cẩn thận; cuối cùng tôi phải nói rằng, chân lý ở phía chân trời đó".

Triêt gia Platon cũng đã nói: "Có thể xây một thành trì trên chín từng mây còn dễ hơn cai trị một dân không có tôn giáo".

Chateubriand: "Tiêu hủy việc thờ tự của Phuc âm, thì mọi làng phải xây nhiều nhà ngục và phải có nhiều lý hình".

Cac Tổng Thống Hoa Kỳ cũng đề cập đến sự cần thiêt của tôn giáo:
George Washington: "Không thể có một chính phủ đúng, nếu chính phủ đó phủ nhận Thượng Đế và Kinh Thánh."

Abraham Lincoln: "Kinh Thánh là quà tặng qúy nhât mà Thượng Đế đã ban cho nhân loại".

Dwight Eisenhower: "Văn minh của chúng ta được xây dựng trên nền tảng Kinh Thánh."

Andrew Jackson: "Kinh Thánh là nền tảng cho thể chế của chúng ta".

Nhưng trên thế giới có nhiều tôn giáo khac biệt. Có khac biệt thì có đúng, có sai. Có đúng nhiều, có đúng it. Có thật, có gỉa. Có tôt, có tôt hơn và có tôt nhât. Và đâu là tôn giáo tôt nhât?

Chúng tôi xin mượn lời một học gỉa Ấn Độ, ông Mashaba, sau 20 năm tìm tòi nghiên cứu cac tôn giáo, ông đã có nhận xet như sau:
"Sở dĩ mỗi tôn giáo công dụng khac nhau vì mỗi giáo tổ nhìn thấy một khía cạnh đau khổ của con người nên tìm cach cứu giup theo khía cạnh đó. Bởi thế, có thứ kêu gọi từ bi quảng đại, có thứ chủ trương diệt dục hy sinh, có thứ dùng hiếu thảo nhân nghĩa, có thứ giup tu thân cứu đời, công bằng bac ái. v.v. nhưng không tôn giáo nào đầy đủ như Thiên Chúa giáo, vì xây dựng con người một cuộc sống có ý nghĩa cao thượng, bảo đảm cho một tương lai hạnh phuc, và có nhiều đặc điểm mà cac tôn giáo khac không có, như:

- Vị giáo tổ bởi Trời giáng thế và đã được Sấm ký báo trươc từ mấy ngàn năm trong lịch sử hẳn hoi, khac hẳn với những giáo tổ khac chỉ là người trần tục.

- Có từ Trời xuống lập đạo, thì đạo đó mới có khả năng đưa con người về Trời được.

- Đạo Trời thì như thuốc trường sinh, dùng thuôc này thì không cần thuôc nào nữa; vì cac đạo khac chỉ xoa dịu, hay làm quên đau khổ trong thời hạn, còn Đạo Trời chẳng những cứu khổ, còn ban cho con người sự sống đời đời, đó mới là ươc vọng tối cao của mỗi người.

- Đưc Giêsu Kitô đã chiến thắng sự chêt, đã sống lại và về Trời, bảo đảm cho cuộc hành trình của tín hữu trên đường đời, là hy vọng vững chăc cho người tín hữu.

- Vì mang săc thái siêu phàm và chứa đựng những gía trị cao thượng vượt mưc, nên Thiên Chúa giáo thường bị ghen tị, hiểu lầm hay lấn ap, thế mà vẫn phat triển điều hòa, vẫn vững bền giữa mọi gian lao thử thach, khiến cho người trươc kia thờ ơ lãnh đạm hay thù ghet, phải tìm hiểu cảm phục và do đó nhiều khi trở nên tín hữu nhiệt thành.

Ông kêt luận bằng một ví dụ : trươc khi mặt trời mọc, người ta đã thấy ánh sáng của Đạo Trời chiếu vào nhân loại, trươc khi chính Con Trời giáng thế làm sáng tỏ hẳn Đạo Trời. Nay, ngày của cuộc đời đã đến luc chính ngọ, thì không ai mà không được Đạo Trời soi tới."

Kinh Thánh của Đạo Trời đã đề cập đến hai điều căn bản:

"Thờ phượng, yêu mến Đưc Chúa Trời hêt lòng, hêt sưc, hêt trí khôn, hêt linh hồn và yêu thương tha nhân như chính bản thân ta".

Đó là chuẩn cho những ai muốn được bình an, hạnh phuc.
Đó là chuẩn để chúng ta dựa vào mỗi khi suy nghĩ, hành động.

Cac Thánh là những người như ta, nhưng đã suy nghĩ và hành động theo chuẩn, theo mẫu mực, theo lời dạy của Chúa Giêsu và nhờ thế họ luôn có bình an, hạnh phuc, dù sống trong bât cứ hoàn cảnh nào, họ cũng dâng lời cảm tạ Thiên Chúa, trên mặt họ luôn nở nụ cười, họ hạnh phuc ngay từ đời này, và được về trời làm Thánh, được hạnh phuc bât tận trên Thiên Quôc. Cac Thánh là những người khôn ngoan biêt sống. Những ai không tìm thấy hạnh phuc trong tầm tay hôm nay, thì cũng sẽ mât hạnh phuc bât tận mai sau, trong cõi đời đời.

Nếu mọi người đều dùng giới răn trên đây để làm chuẩn cho mọi suy nghĩ, mọi hành động thì thế gian này đã là thiên đàng hạ giới, trươc khi được hưởng Thiên Đàng Thật Sự trên Quê Trời Vĩnh Cửu. Amen

NGUYỄN HY VỌNG