Cau Xin Me

KHI THÁNH ĐƯỜNG HOÀNH TRÁNG –
LƯỢNG GIÁO DÂN DỰ LỄ GIẢM

M

ột ngôi thánh đường khang trang, tươm tất là niềm mơ ước của các tín hữu. Nếu như lại được một thánh đường hoành tráng nằm giữa khu dân cư, khu phố mình ở là niềm mơ ước ấy sẽ dâng lên gấp bội không chỉ của giáo dân trong xứ đạo mà còn là niềm vui của những vùng lân cận. Vì thế, mỗi dịp dâng Thánh Lễ đặt viên đá đầu tiên xây dựng thánh đường hay khánh thành, cung hiến bàn thờ thì không chỉ có giáo dân trong xứ mà còn có sự hiện diện của các giáo xứ bạn, thậm chí có cả giáo xứ gốc sinh ra giáo xứ ấy dù cách xa cả ngàn cây số.

Những năm tháng sống trong cơ chế của thị trường bao cấp thì các ngôi thánh đường mọc lên cũng chịu ảnh hưởng của cái nền kinh tế bao cấp ấy. Thánh đường có chăng là những ngôi nhà to hơn bình thường một chút, có một mái tôn hay một mái ngói tươm tất là đã đủ cho niềm ao ước và mơ tưởng của Cha xứ rồi.

Ngày nay, khi xã hội phát triển và hiên ngang đi lên trong nền kinh tế thị trường thì các thánh đường ngày nay được dựng lên không còn ấp ủ trong mình cái chức năng to lớn, rộng rãi, che mưa che nắng cho cộng đoàn dân Chúa nữa mà nó vươn mình lên trong những kiến trúc thời đại.

Tôi không phủ nhận, không đả phá chuyện thánh đường phải được xây cất đúng tầm vóc của nó là phải hoành tráng vì cả trăm năm mới xây một lần và nhất là đủ các yếu tố trang nghiêm, lộng lẫy xứng đáng với vai trò của nó là nơi mọi người đến tôn vinh Chúa. Thế nhưng khi xây cất, các vị có trách nhiệm nên chăng nhìn lại hoàn cảnh chung của giáo xứ, thực tế của gia đình.

Đôi khi chỉ vì một chút danh dự, một chút hơn thua nhau các vị có trách nhiệm đã vung vít xây những ngôi thánh đường thật nguy nga, lộng lẫy. Công trình xong nhìn đẹp thật nhưng nhìn lại hỡi ôi ! Dân chúng xung quanh nhà thờ chỉ là dân nghèo, chạy ăn từng bữa. Thật bi hài khi đa số giáo dân trong vùng tá túc trong những căn nhà mái tranh xập xệ, nhà dột, cột xiêu ... Đau đớn lòng khi họ phải ngẫng cao đầu đến mỏi mệt để nhìn thấy tháp chuông nhà thờ xứ mình cao quá, tháp chuông nhà thờ mình hoành tráng quá !

Tôi được biết có hai thánh đường mới cung hiến gần đây cũng khá hoành tráng. Mừng khi bà con giáo dân có một nơi thờ phụng đúng nghĩa, khoả lấp nỗi nhớ niềm mơ của giáo dân nhưng khi khánh thành xong thì nỗi buồn, nỗi lo ấy lại đến và ở lại với những người có trách nhiệm. Trước đây khi thánh đường còn nhỏ bé, còn chật hẹp thì ấm cúng lắm vì mỗi lần cử hành phụng vụ thì không ai bảo ai người này nhường người chia một chút để rồi đủ chổ ngồi và ấm cúng. Giờ đây thánh đường rộng hơn, to hơn, thoáng hơn nhưng tình người, tình liên đới nó lại tỷ lệ nghịch với chỗ ngồi. Tình nghĩa giờ nó cũng lan ra, cũng loãng đi với bầu khí của nhà thờ ấy.

Có nên chăng có những “ngôi nhà Chúa” quá hoành tráng, quá nguy nga đặt ngay trung tâm những gia đình nghèo.

Có nên chăng có những ngôi thánh đường có sức chứa cả ngàn chỗ ngồi nhưng chỉ dùng được hết công suất trong các Thánh lễ trọng, còn ngày thường chỉ loe ngoe vài chục nhân danh mà thôi.

Có nên chăng đua nhau làm các công trình vật chất thật to lớn, vĩ đại, tầm cỡ quốc tế nhưng các công trình tinh thần, tình làng nghĩa xóm, đời sống kitô hữu ngày cứ mai một dần mai một dần.

Nhớ đến lời căn dặn của Cha giáo Am Dòng Donbosco : “Anh em linh mục khi đi giúp xứ không phải anh em tìm cách để nâng đời sống kinh tế của giáo dân lên mà anh em phải làm sao đó tìm cách nối kết đời sống của họ lại …”

Vâng ! Đứng trước nhiều cái lo thì vị chủ chăn nên chăng lo về đời sống hiệp nhất, đời sống tinh thần của giáo dân hơn là vật chất. Vì cái nghèo, cái đói vật chất nó có thể đi theo con người mãi do hoàn cảnh, do thiên tai .. nhưng cái nghèo về tình cảm, đời sống tinh thần ta có thể làm cho nó giàu lên nhờ sự quan tâm, yêu thương anh chị em đồng loại, nhất là với những ai có “một Cha chung ở trên trời”.

An Mai  C .Ss.R