HÃY THĂNG HOA ÐỜI SỐNG

Linh Mục TRẦN QUÝ THIỆN

N

gười đời thường so sánh đời sống con người như một cuộc hành trình. Cất tiếng khóc chào đời là con người bắt đầu bước vào cuộc hành trình. Nhắm mắt buông tay đi vào thế giới bên kia của chốn vĩnh hằng thì cuộc hành trình cũng chấm dứt.

Nếu đời sống con người không giống nhau thì cuộc hành trình nào của mỗi người cũng khác nhau. Khác nhau về không gian, vì sự xuất hiện của họ trên mặt đất này có những tọa độ khác nhau. Khác nhau về thời gian, vì tùy theo đời họ dài hay ngắn, sống thọ hay chết yểu.

Nhưng điểm khác biệt đáng nói hơn cả chính là Lý Tưởng và Ý Nghĩa cuộc sống mà mỗi người đang theo đuổi. Bất cứ ai cũng cần phải có một Lý Tưởng cho cuộc sống. Ai trong chúng ta cũng muốn đời mình phải có ý nghĩa với chính mình, với người khác.

Sống không có Lý Tưởng khác nào một người lữ hành lạc bước trên lộ trình! Ðời không có Ý Nghĩa cũng như một thủy thủ đọc sai hải bàn! Sống trôi nổi bềnh bồng theo những thăng trầm buồn vui của người đời cũng như một phi công đọc sai bản đồ! Rất nhiều lúc ta cũng đọc sai những bản chỉ dẫn trên đường đi tìm Lý Tưởng và Ý Nghĩa cho cuộc sống!!

Những ảo ảnh của tiền tài, những phù phiếm của danh vọng, những hào nhoáng của lạc thú đã lôi kéo không biết bao nhiêu người đến thất vọng!! Những khổ đau, những bệnh tật, những thất bại, những tàn tật có làm ta mất định hướng không? Làm thế nào để đời sống được thăng hoa?!...

HIỆP HỘI NHỮNG NGHỆ SĨ TÀN TẬT

Tuần qua chúng tôi đã hân hạnh nhận được một số thiệp Giáng Sinh và Tân Niên do Hiệp Hội Những Nghệ Sĩ Tàn Tật (Association Of Handicapped Artists, Inc.) từ thành phố New York, Hoa kỳ, gửi tới, kèm theo những lời giới thiệu về những nghệ sĩ tàn tật, mà số phận khắc nghiệt đã xô đẩy đời sống họ trở thành bất hạnh theo cái nhìn của chúng ta. Thế nhưng điểm đáng mọi người cảm phục và ngưỡng mộ là họ đã chấp nhận và khắc phục định mệnh quá đen tối ấy, từ đó tìm thấy Lẽ Sống cho đời mình và đời họ đã được thăng hoa...

Nếu có ai trong chúng ta sinh ra mà không có hai tay, mù mắt hoặc cụt chân, tất nhiên sẽ cảm thấy tủi nhục và bất hạnh nhất trên đời, không còn muốn sống nữa!! Nhưng những họa sĩ trong Hiệp Hội này trái lại đã tìm cho đời mình một Lý Tưởng cao quý: Họ không thúc thủ chối bỏ cuộc sống trong quyên sinh tự tử vì đời quá bất hạnh! Từ những tàn tật của đời mình, các nghệ sĩ này đã vươn lên để vui sống và nêu gương cho người khác.

Theo những tài liệu chúng tôi được biết: Trong Hiệp Hội Những Nghệ Sĩ Tàn Tật bao gồm khá đông một số họa sĩ rất đặc biệt. Vì tàn tật, họ đã dày công luyện tập để xử dụng miệng hoặc chân của họ để vẽ những bức tranh, những bức họa rất nghệ thuật, mà nếu không được giới thiệu, thì không ai có thể ngờ tác giả của chúng là những họa sĩ cụt cả hai tay hoặc chột mắt! Với nhận định của những người thưởng lãm sành điệu, thì những tác phẩm này không kém đường nét nghệ thuật, và giá trị văn hóa của chúng không khác và có khi còn hơn những tác phẩm của những họa sĩ bình thường!

Bạn có cần chúng tôi giới thiệu một vài nghệ sĩ trong Hiệp Hội này không? Anh Mykola Bidniard là một họa sĩ đã mất cả hai bàn tay, chột một mắt khi anh 15 tuổi. Hiện nay anh đã trở thành một họa sĩ nổi tiếng do những họa phẩm tôn giáo và những tranh phong cảnh đặc sắc. Anh đã nhận được rất nhiều giải thưởng quốc gia và quốc tế. Bạn có biết anh vẽ thế nào không? Vì cụt hai bàn tay và chột mắt, anh đã vẽ bằng miệng, nghĩa là đặt bút trong miệng để vẽ rất tài tình bay bướm.

Anh Tim Taylor là một họa sĩ mà hai tay bại xụi, bán thân bất toại lúc 6 tuổi vì căn bệnh viêm tủy xám (polio) ác nghiệt! Nhưng anh rất mê nghệ thuật, đã sáng tác một lối vẽ ấn tượng (expressionism) độc đáo. Hai tay bại xụi, anh đã xử dụng tài tình hai bàn chân, bằng cách kẹp bút vẽ giữa các ngón chân để sáng tác những bức họa sơn dầu nghệ thuật nổi tiếng đoạt giải thưởng quốc tế.

Còn chị Nancy Litteral cụt hai tay và liệt nơi cổ do một tai nạn xe hơi năm 1954. Chị đã khắc phục sự tàn tật, theo học hội họa tại Trường Nghệ Sĩ Nổi Tiếng nhất (The Most Famous Artists School) thành phố New York. Chị đã dùng miệng để vẽ những bức tranh tĩnh vật ( Still Lifes) rất độc đáo ý nghĩa và đặc biệt các bức tranh về hoa.

Ngoài ba nghệ sĩ tiêu biểu nói trên, còn có các họa sĩ tàn tật nổi tiếng khác như anh Brom Wikstrom, Chủ tịch Hiệp Hội, anh Daniel Laflamme hai tay bại xụi hoàn toàn, chị Cynthia Bernhardt duyên dáng, anh Adward Brill cụt hai tay do tai nạn xe gắn máy. Vì không có tay, tất cả các anh chị họa sĩ này đều xử dụng miệng hoặc chân để vẽ. Những họa phẩm của họ rất nổi tiếng và Hiệp Hội Những Nghệ Sĩ Tàn Tật đã đem triển lãm tại nhiều tiểu bang Hoa Kỳ và cả ngoại quốc.

Ðiều đáng chúng ta quan tâm đặc biệt là tất cả anh chị em nghệ sĩ tàn tật này rất tự trọng. Họ tự lực cánh sinh, không nhờ vả ai, không bao giờ xin tiền, luôn cố gắng khắc phục sự tàn tật, để ngày càng sáng tác những họa phẩm giá trị hơn để sinh sống độc lập ngẩng mặt nhìn đời.

ANH TONY MELENDEZ VÀ CÂY ÐÀN TUYỆT DIỆU

Trong bộ sách ba cuốn Chicken Soup For The Soul do hai tác giả Jack Canfield và Mark Victor biên soạn đang bán chạy nhất hiện nay, người ta đọc thấy một câu chuyện thật rất thích thú sau đây:

Cách đây đúng 11 năm, vào Mùa Hè năm 1987, hàng trăm ngàn người tham dự buỗi lễ đón tiếp Ðức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đến công du Hoa Kỳ tại tiểu bang California, đến nay họ vẫn khó quên được hình ảnh vô cùng cảm động, khi Ngài từ một lễ đài cao bước xuống để ôm hôn một chàng thanh niên đang hát với tiếng đàn guitare tuyệt diệu của anh.

Ðiều gì đã làm cho buổi lễ đón tiếp long trọng hôm ấy trở nên khác lạ và giây phút ấy đã trở nên hình ảnh lưu niệm đối với nhiều người? Ðó chính là vì anh Tony Melendez đã trở nên hiện thân của Niềm Hy Vọng đối với nhiều người. Số là anh Tony đã chào đời trong một hoàn cảnh vô cùng bất hạnh. Anh được sanh ra nhưng không có hai cánh tay! Nhưng Tony đã biết vận dụng những ngón chân của anh để học đàn guitare rất tài tình! Không những thế, anh còn xử dụng những ngón chân để làm một số những công việc thường ngày thay thế cho đôi tay, như xếp quần áo hay vắt một ly nước chanh đá.

Với ý chí sắt đá và không bao giờ chấp nhận thất vọng và bất hạnh, anh đã biến sự tàn tật kém may mắn của mình thành một khả năng thuần thục. Ngạc nhiên trước khả năng lạ lùng ấy, nhiều người đã tò mò hỏi anh: "Bí quyết nào đã giúp anh chẳng những chấp nhận chính mình để sống bình thường, mà còn xử dụng guitare một cách tuyệt diệu như thế?"

Ngẫm nghĩ trong giây lát, anh Tony Melendez đã từ tốn trả lời: " Suốt đời tôi đã cầu nguyện: Lạy Chúa, xin nhận lấy cuộc đời con và xin xử dụng cuộc sống con tùy theo Thánh Ý Chúa. Tôi đã dâng hiến đời tôi cho Chúa như một của lễ sống động và Ngài đã nhận lời tôi. Chính nhờ Niềm Tin Phó Thác và Cầu nguyện, tôi đã chiến thắng sự tàn tật và vui vẻ chấp nhận cuộc sống."

LÀM THẾ NÀO ÐỂ ÐỜI SỐNG ÐƯỢC THĂNG HOA?

Trên đây chúng tôi đã trình bày với bạn đọc cuộc sống của những nghệ sĩ tàn tật đã được thăng hoa, nghĩa là đã đem lại cho cuộc đời bất hạnh của họ một Lý Tưởng. Có thể nói họ là tiêu biểu cho những con người thiếu may mắn vì định mệnh khắc nghiệt đã cố vươn lên để sống, đem lại cho đời họ một Ý Nghĩa và người khác một bài học: Hãy chấp nhận cuộc sống, dù cuộc sống có đau thương, sầu khổ, buồn tủi.

Từ cuộc sống tàn tật, Tony Melendez và các anh chị Mykola Bidniak, Cynthia Bernhardt trong Hiệp Hội Nghệ Sĩ Tàn Tật đã không thúc thủ, chối bỏ cuộc sống trong quyên sinh tự tử. Trong chính bất hạnh to lớn của đời mình, những con người sống mà cụt chân, cụt tay, chột mắt, họ đã tìm thấy Lẽ Sống cho đời họ. Sống bao giờ cũng hơn chết. Hãy chấp nhận mọi thương đau, bất hạnh, khắc nghiệt, vì cuộc đời mỗi người có một định mệnh.

Nếu nhìn vào cuộc đời những nghệ sĩ tàn tật này, ta sẽ thấy họ đã phải hy sinh thật nhiều mới đạt tới danh vọng để đời sống được thăng hoa. Không phải một sớm một chiều, mà Tony Melendez cụt hai tay đã biểu diễn được những bản nhạc bất hủ với cây đàn guitare tuyệt diệu, khiến nhiều người phải thán phục, ngưỡng mộ. Không phải một sớm một chiều, những họa sĩ tàn tật này có được những họa phẩm tuyệt vời để triển lãm.

Họ đã phải chiến đấu rất nhiều năm tháng bên cây đàn. Họ đã dày công luyện tập nhiều năm bên giá vẽ. Họ đã thử nghiệm để vẽ, không phải với bàn tay như chúng ta, mà bằng miệng và chân! Họ đã vận dụng những ngón chân để học đàn guitare năm này qua năm khác! Thành công của họ là do những chuỗi ngày thử nghiệm, cố gắng liên tục để vươn lên với ý chí sắt đá và không bao giờ chấp nhận thất bại! Không thành công nào mà không đòi hỏi hy sinh!! Chính ý chí sắt đá, cương quyết vươn lên để sống tự lập. Chính sự khắc phục tàn tật để tư lực cánh sinh đã làm chúng ta phải nghiêng mình thán phục!!..

So sánh cuộc sống tàn tật của họ với chúng ta là những con người may mắn được sinh ra với đầy đủ tay chân mắt mũi hình hài, nhưng phải thành thực nhìn nhận rằng, nhiều lúc ta thua kém họ trong ý chí phấn đấu, trong hy sinh chấp nhận. Tất cả những bất hòa, lục đục từ trong gia đình đến ngoài xã hội, chỉ vì thiếu ý chí phấn đấu, thiếu hy sinh chấp nhận, thiếu thông cảm tha thứ. Tất cả những đau thương sầu khổ của con người đều bắt nguồn từ sự ích kỷ, thái độ hẹp hòi thiển cận hoặc quá tự cao tự đại, không bước ra khỏi " cái tôi " để đến với người khác. Tất cả nỗi sầu khổ đau nhói hay âm ỉ trong con tim. Tất cả những đắng cay, chì chiết, hận thù, tuyệt vọng trong cõi đời này, chung quy chỉ vì cơn Ðói Khát Tình Thương không nguôi giữa con người với nhau. Sống hẹp hòi, ích kỷ, thiển cận thì cuộc sống làm sao có thể thăng hoa!.

*

Nếu suy nghĩ về đời sống, ta sẽ nhận thức được chân lý sau đây: Không ai trong chúng ta có quyền chọn lựa để được sinh ra hay không sinh ra! Trước khi cất tiếng khóc chào đời, không ai trong chúng ta được quyền chọn lựa để làm đàn ông hay đàn bà! Không ai tự chọn cho mình sinh ra thành một người xinh đẹp, nghiêng nước khuynh thành hoặc xấu xí như cô bé Lọ Lem! Không ai tự chọn cho mình sinh ra thành người da trắng, da đen hay da vàng! Không ai tự chọn cho mình sinh ra thành người khỏe mạnh hay tàn tật, giàu sang hay nghèo hèn, thông minh hay dốt nát! Dưới mắt người đời, mỗi người chúng ta đến trần gian này với cả một định mệnh!!

Nhưng dưới Ánh Sáng Niềm Tin Tôn Giáo, trong ánh mắt Tình Yêu của Thượng Ðế, thì số phận nào cũng là hồng ân cả. Trong Chương Trình Quan Phòng Huyền Nhiệm của Ngài, mỗi người chúng ta dù bé nhỏ nghèo hèn, dù tàn tật bất hạnh cũng đều có một chỗ đứng. Thượng Ðế luôn luôn có một chương trình cho mỗi người. Ðó chính là lý do giải thích những khi ta thấy được những kỳ diệu của Thượng Ðế được thể hiện qua những bất hạnh mất mát của con người. Là tạo vật do Thượng Ðế sáng tạo, ta không thể hiểu được những huyền nhiệm ấy, nhưng ta được mời gọi để tìm hiểu, để khám phá nhiệm vụ đóng góp những đau thương, bất hạnh của ta để cuộc sống được thăng hoa.

Bí quyết để chấp nhận và Thăng Hoa Ðời Sống là chúng ta hãy luôn luôn có một cái nhìn thực tế và lạc quan về cuộc sống. Thực tế để thấy rằng sống là một cuộc chiến đấu không ngừng: Chiến đấu giữa Thiện và Ác, chiến đấu giữa Tự Do và Nô Lệ, chiến đấu giữa Ân sủng và Tội lỗi, chiến đấu giữa Hạnh phúc và Bất hạnh. Thực tế để nhìn nhận rằng cuộc chiến tinh thần này đang diễn ra từng giây từng phút trong cuộc đời mình.

Dầu sao chúng ta hãy luôn luôn có cái nhìn lạc quan để xác tín rằng: lầm lỗi, thất bại, bất hạnh, khổ đau đều là khởi điểm của những hồng ân dồi dào hơn, nếu chúng ta chấp nhận và thăng hoa chúng. Và trong cuộc chiến từng giây từng phút ấy, Thượng Ðế luôn luôn có mặt để đồng hành và nâng đỡ chúng ta.

© Copyright by Tran Quy Thien