Lưu tồn ẩn ngữ thênh thang
Em sờ mó được bàng hoàng như chơi
Ngàn thu có mấy khung trời
Mắt chưa thấy đủ cõi đời lở loang (a)
Em về nghe tiếng chuông vang
Ðộng lòng trần lụy trên ngàn phù vân
Ai chưa nhuốm bụi hồng trần?
Thần kinh cốt tuỷ bao lần nhịp sai?
Dẫu còn đôi nhịp tồn lai
Ðoạn đành lẫn trốn ra ngoài bổn tâm!
Yêu em một lỗi hai lầm
Ðể tình đắm đuối sương dầm biển dâu?
Thương ai mạc hỷ hoan sầu?
Bình nguyên hỏi nắng mưa dầu dãi chi
Hỏi từ cây cỏ vô nghì
Hỏi về cố quận khôn bì thiệt hơn
Hỏi từ những giọt Mưa Nguồn
Chẳng hay Bùi Giáng gởi hồn đi đâu?
Em về cuối phố ngõ sau
Thấy người tóc bạc nghe râu mỉm cười
Răng long Rớt Hột lâu rồi
Hai hàm trơn trụi nụ cười hài nhi (b)
Chân thường chúm chím làn mi
Ðứng-ngồi-bò-lết-quỳ-đi ấy mà
Ấy người giữa Cõi Người Ta
Chân đi tay múa miệng ca biệt mù
Biệt mù bù miệt vi vu
Vu là khống chỉ, vi là diệu tâm
Dạo chơi suốt cõi hồng trần
Bao phen lầm lỡ bấy lần bao dung
Thương ai nhập cuộc tao phùng?
Hai con mắt, một khóc cùng mắt em
Rượu pha nước mắt say mèm
Tóc râu sướt mướt lấm lem giọng cười
Hồng ân dâng tặng đười ươi
Muôn trùng ngẫu nhĩ nụ cười viên âm
Ðến đi vốn dĩ ân cần
Buộc ràng vốn dĩ đem gần phù hoa
Vòng nguyệt quế tặng Hằng Nga
Cũng là tạm bợ hải hà chân như
Nắng vàng rực dậy khắp bờ
Thiết tha với những hững hờ cỏ cây
Dật mình một tiếng chuông bay
Rơi vào lòng đất tháng ngày phù dung
Chín năm đá vốn lạnh lùng
Sát na vọng tưởng muôn trùng lạnh căm
Người ngồi diện bích chín năm (c)
Sát na bịn rịn thương thầm dáng em
Âm thầm sư phụ nửa đêm
Lén trao y bát giữ yên thiền tòa
Ðâu ngờ lòng dạ người ta (d)
Câu thơ tuyệt kỹ té ra vô hồn
Ngàn năm đá chẳng vô ngôn
Chín năm diện bích người khôn bất toàn
Cổ kim một tính mười toan
Hiện là hữu thể tình tang dông dài
Những gì chưa có lai rai
Vẫn là y hệt dầu ai chưa từng
Nhân sinh nhuệ khí bập bùng
Sương Tỳ Hải nghiện tao phùng một phen
Hài nhi tóc bạc chong đèn
Ðôi lời tha thiết lạ quen gởi người
Ðầu đường xó chợ rong chơi
Tay quờ quạng múa, mắt ngời sáng trong
Chó mèo túi xách nồi soong
Dép giầy, đồ lót tèng toong trên mình
Cỏ xanh vào tiết Thanh Minh
Hài Nhi thơ thẩn một mình bước ra
Một hai cốc rượu la đà
Giữa bờ mục diện quê nhà bổn lai
Mắt trông phố dưới thôn ngoài
Gà con, vịt mẹ, mèo choai thắm tình
Phiêu bồng trôi dạt lênh đênh
Trăng hoa mấy vẫn một mình yêu em
Quê nhà la liệt thân quen
Chân đi biền biệt lòng chen chúc về
Hỏi rằng em có yêu quê?
Dạ thưa em vốn rất mê xóm làng
Thủy chung tình có một nàng
Dẫu chân vấp ngã muôn ngàn tình riêng
Hoàng hôn nắng tưởng muộn phiền
Hài Nhi vuốt sợi râu nghiêng vẫy chào
Nụ cười tặng giấc chiêm bao
Vần thơ thêm chút ngọt ngào làm duyên
Tay chân ngang dọc múa thiền
Hồn minh mẫn ngắm mắt huyền tuyết in
Giữa đường bá tánh lặng thinh
Tìm ai thiết nghĩa chân tình hỏi han?
Nửa đêm thức giấc ngỡ ngàng
''Tưởng mình đã sống hơn ngàn rưởi năm''(e)
Cười pha tiếng khóc âm thầm
Rằng cô liêu ấy lỡ lầm bao phen!
Tình ai nửa lạ nửa quen
Tình ai lặng lẽ chong đèn nấu kinh
Ngón tay nhúc nhích một mình
Mơ màng đếm giấc mộng tình trăm năm
Trút hơi người lặng yên nằm
Ði vào mộng huyễn hương trầm thi ca
Một đoàn bạn hữu gần xa
Ngỡ ngàng nét chữ tờ hoa lưu tồn
Tình chia nỗi nhớ tràn tuôn
Rừng khuya hý lộng Mưa Nguồn, Rong Rêu
Yêu em Phụng Hiến trao liều
Gừng cay muối mặn nhiễu điều giá gương
Ai gieo trăm nhớ ngàn thương
Nơi người gởi giấc vô thường chia phôi...