Gặp anh thơ muốn mở lời
Anh đi nơi nọ, tôi dời chốn kia
Men tình muôn thuở đem chia
Lời chưa trao vội, vội lìa trên môi
Mặc cho hoa nở trên đồi
Anh quen ngủ dưới gốc sồi đã lâu
Gốc sồi đất quặn niềm đau
Quyện lên nở nụ hoa mầu bạc phai
Mặc cho ngày vắn đêm dài
Anh ca múa trọn tuổi đời xuân xanh
Thơ là dòng máu trong anh
Chảy xuôi chảy ngược chảy quanh về nhà
Tràn lan một dải dơn hà
Bốn ngàn năm lẻ anh là lẻ loi
Nửa trăm năm mở mắt rồi
Anh đi suốt một góc trời bạc đen
Nợ nhau đôi chút ước nguyền
Gởi về chín cõi hoang tuyền chim bay
Hồn ai nặng giữa hai tay
Hồn ai rải rác đọa đày hai chân
Xin anh một chút phong trần
Làm duyên tao ngộ hồng ân quê nhà.