GIẤC CHIÊM BAO

Hôm qua nằm ngủ chiêm bao
Tim mình cấu tạo bằng cao su mềm
Tháo ra để rửa ưu phiền
Nặng tay làm rách hai viền máu loang
Tình tuôn theo máu chứa chan
Ðổ lai láng chảy tràn lan giữa đường
Xem dòng máu đỏ mà thương
Con tim rách rưới hết đường vá may
Thương tim ta khóc cả ngày
Người đâu đến lấy tim nầy luộc ăn
Ta còn chiếc lưỡi phân trần
Không ngờ lưỡi bị hàm răng cắn lìa
Hồn lau nước mắt đầm đìa
Cả bầy lang sói xé chia lưỡi mình
Thôi đành tháo sợi thần kinh
Treo buồng não trắng lên trên đầu người
Vào rừng gặp lũ đười ươi
Nghiêng mình ta trút nụ cười trăm năm
Tìm về chín suối ta nằm
Mở mắt chợt thấy mình nằm chiêm bao
Thấy toàn những chuyện tào lao
Giống y như thật làm sao hỡi người!