GIÃ TỪ

Trăm năm nhân thế phù vân
Vui buồn có hạn lỗi lầm có huông (*)
Lời thơ trong giọt Mưa Nguồn
Gọi về sử lịch cội nguồn mây bay
Bao phen lăn lộn chốn nầy
Bấy phen lăn lóc bấy ngày chiêm bao
Thiên ân chiếu tỏa muôn mầu
Nhân sinh bổn ngã cứng đầu muôn năm
Trên non thập giá loang bầm
Máu tình yêu đổ Thiên Thần xót thương
Lời rao giã biệt vô thường
Hạt gieo giữa ruộng đất vườn quê chung
Giã từ khó nói vô cùng
Khó bao nhiêu cũng muôn trùng biệt ly
Lời trao cốt thiết vô nghì
Còn vang vọng mãi biên thùy gọi nhau
Em đi về chốn ban đầu
Vào nơi vĩnh cửu mộng đầu ban sơ
Niềm vui vô lượng đang chờ
Mênh mông nỗi nhớ bên bờ trổ hoa
Từng trang thống thiết quê nhà
Thay lời mộng mị xót xa bây giờ
Giã từ một cõi bâng quơ
Bỏ quên giấy bút bên bờ sử xanh


(*) Huông: Sự rủi ro xẩy ra nhiều lần có vẻ giống nhau