Em về giữa cõi người ta
Quần phong áo nhụy cởi ra mấy hồi
Ðoạn trường uẩn khúc khôn nguôi
Mắt khô ráo lệ nụ cười còn khan
Em cùng ai cõi người ta
Từng vương vấn những lụa là tóc tơ?
Ẩn thân cuối bụi đầu bờ
Linh hồn chưa được một giờ nghỉ ngơi!
Ai còn hờ hững phong vân
Hồn không vướng hạt bụi trần phong sương?
Ai đi không có con đường?
Ai xem vĩnh cửu vô thường phù du?
Khi nghe tiếng dội sương mù (*)
Trở về tiếp nhận thiên thu ân hồng
(*) Lá rơi có dội ở trong sương mù (Thơ Bùi Giáng)