HỎI CHIẾC ÐẦU LÂU -1970.

(Kính tặng hoàng tử Hamlet)

Nguồn xưa anh ở đâu?
Làm chi một cuộc cơ cầu
Mà nay thân rã hồn vắng vẻ?
Hỏi anh là hỏi vực sâu!
Ôi thăm thẳm vực sâu đâu tá?
Hỡi bể dâu hờn dỗi trăm năm
Mênh mông nhện rối tơ tằm
Ta là anh thuở đang nằm hoang vu
Trần gian có phải hư phù?
Nước trùng dương ấy đền bù cho ai?
Mịt mù trĩu nặng hai vai
Chân ta dẫm bước đường dai hư vô
Nợ Amen, nợ Nam Mô
Xương da hồn tuỷ cơ đồ là đây?
Biển dâu chìm nổi nơi nầy
Phút giây chạnh hỏi hồn nầy là ai?
Mẹ cha kết hiệp hình hài
Oan khiên nào đã nghén thai cõi bờ
Phách hồn đâu đó xác xơ
Sao không nhìn lại cuộc cờ oái ăm?
Làm chi trong cõi trăm năm
Trùng khơi đồng vọng biệt tăm thề bồi
Hoang liêu lạnh ngắt tường vôi
Ðầu lâu nhìn mãi vào trời đăm chiêu
Phong sương một sớm hai chiều
Thì ra cô quạnh cho đìu hiu lên
Sống nuôi bao nỗi ước nguyền
Thác còn chi nữa? Thánh hiền? Ðầu lâu?
Trăm năm một cuộc bể dâu
Bôn ba mạt kiếp cái đầu vô tri
Ngày xưa anh ước mơ gì
Mà nay chẳng một bước đi hư phù?
Còn chăng dải trắng khăn sô?
Cho trần gian mãi xây mồ oán ân!
Chết đâu đã sạch bụi trần
Bụi tro chỉ trả lại phần bụi tro
Xác tan hồn vẫn đợi đò
Ði tìm bóng dáng hẹn hò tri âm
Hồn nghe tiếng khóc âm thầm
Nói nhiều ẩn ngữ quý-tàm linh đinh (*)
Biển dâu nào dễ thanh bình
Chưa chi đã vội tan hình nát xương
Mai sau dầu biết cội nguồn
Sở tri hỗn độn, ngọn nguồn xa thêm (**)
Tháp hư không dựng trước thềm
Ðất nung hình tượng thánh hiền sơn son
Nào ai sơn được linh hồn?
Vị tri hà vãng cội nguồn thiên quang
Hồn ai sớm biết thiên đàng?
Hồn ai toan tính muộn màng riêng tư?
Ðầu lâu nhìn mãi sương mù
Vô tri vẫn thấm sương thu giọt sầu!
Ngẫm nhìn sọ rỗng đầu lâu
Biết hay chưa biết nhiệm mầu riêng ai?
Kẻ ngu dám bước lên đài
Nơi người khôn sợ quyền oai thiên thần (***)


(*) Quý: Cảm giác xấu hổ với tha nhan. Tàm: cảm giác xấu hổ với chính mình. Ý muốn diễn đạt một sự cắn rứt lương tâm trong con người khi họ biết mình phạm tội.

(**) Sở tri hỗn độn (sở tri chướng), là sự hiểu biết bằng trí óc phàm phu, tưởng như là hiểu nhiều và hiểu đúng, nhưng đối với chân lý hằng hữu thì đó chỉ là sự ngu muội.

(***) Khoảng thế kỷ 16, Pop, một nhà thơ Anh Quốc đã nói:
''Kẻ ngu muội dám giẫm chân vào nơi mà thiên thần sợ hãi. ''