Thưa em hồn hư ảo,
Cho hình hài thơm tho?
Niệm có lìa huyên náo?
Hay máu đào tương tư?
Tâm em vào tịnh lự
Vọng các cõi bình yên
Ấy ngoài hư vô hữ?
Ai vọng? Ai thuỳ miên?
Tim em từng biết nhịp
Từ thuở chốn bào thai
Giấc nồng em thiêm thiếp
Do bàn tay của ai? (*)
Thảy không do em định
Khởi thủy đến tận hồi
Ân tình suy rồi thịnh
Em được dựng nên rồi! (**
Bây giờ em biết em
Sinh ra giữa cõi miền
Một trăm năm ngắn ngủi
Tìm đâu cõi vô biên?
Vô biên từ Ðấng vô biên
Chứ không từ những kiếp tiền hậu lai
Một đời dẫu ngắn hay dài
Ðủ cho em biết rằng ai dệt thành
(*) Truyện Kiều. Nguyễn Du
(**) ''Bàn tay Chúa đã làm ra tôi và nắn hình tôi. Xin hãy ban cho tôi trí hiểu, để tôi học điều răn Chúa''. (Thi-thiên 119:73). ''Vì chính Chúa nắn nên tâm thần tôi và dệt thành tôi trong lòng mẹ tôi. Tôi cảm tạ Chúa vì tôi được dựng nên một cách đáng sợ lạ lùng. Công việc Chúa thật lạ lùng, lòng tôi biết rõ lắm. Khi tôi được dựng nên trong nơi kín, chịu nắn nên cách tại nơi thấp của đất, thì các xương cốt tôi không dấu được Chúa. ''. (Thi-thiên 149:13-15)