Sao mà cứ lộn đầu ra đuôi mãi,
Viết xong rồi vẫn muốn lại bắt đầu
Tình lưu luyến càng luân lưu tê tái
Chữ lăng nhăng mà nghĩa cứ nhiệm mầu
Ta phải xé trang nầy thêm lần nữa
Gởi cho em khởi tại sát na sầu
Chữ và giấy không còn gì chan chứa
Yêu cuối cùng là yêu trước hay sau?
Xin tặng con vi trùng em phụng hiến (*)
Trái tim yêu cuối rốt trở nên đầu
Hô một tiếng ''oa oa'' rồi tan biến
Tình đã trao mãi mãi biển xanh dâu (**)
(*) Tên một bài thơ của Bùi Giáng trong tập Mưa Nguồn.
(**) Ngôn ngữ trong thi ca Bùi Giáng.