NHỚ HÀI NHI

Lá khoai Tân Thuận vắng rồi
Hương Bùi gió thoảng Giáng người trung niên
Ðìu hiu ngủ dưới cây thiền
Mấy năm ủ mộng hoang tuyền ra hoa
Còn đây dấu tích đêm tà
Khoảng không năm trước mái nhà hiên rêu
Hài Nhi Bùi Giáng đìu hiu
Chôn đầu sơ mộng sau chiều lãng quyên
Còn đâu tiếng mớ về đêm
Mỗi khi trở giấc bên thềm vắng hoe
Còn đâu buổi xế trưa hè
Nắng ghi tờ mộng thơ về bờ mương
Ta chôn trăm nhớ ngàn thương
Nơi người gởi giấc vô thường hôm qua.