Hài Nhi thỏ thẻ lời thơ
Người nghe chép vội lên tờ phù hoa
Thoáng nhìn tưởng chút mù sa
Chợt nghe vần điệu quả là thi âm
Say sưa đắm đuối hương trần
Tuổi thơ gần gũi nghĩa ân mặn nồng
Ðất trời khói đục sương trong
Hàn huyên thù tạc nọc nòng đứt đuôi
Trẻ con thương nhớ điệu cười
Rủ nhau dâng tặng một vài bông hoa
Ngồi thiền mà đếm gần xa
Ngón tay nhúc nhích thơ qua dập dìu
Những thầy tu cũng quý yêu
Hài nhi tín nhiệm diễm kiều vịn vai
Chí trao lời cốt tỏ bày
Bến bờ mục diện cõi này vấn vương
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (*)
Tọa thiền bạc biển xanh dâu
Luyến lưu mấy cuộc gặp nhau giữa đường
Dừng chân nghe một hồi chuông
Về xem chốn cũ vui buồn lở loang
Lung linh tơ trắng lụa vàng
Sông chao ánh nước mây ngàn lửng lơ
Cánh chim thoát khỏi bến bờ
Lồng vàng bỏ trống chim thơ về trời
Hoang sơ cội rễ vui cười
Chén trà lai khứ tự hồi lai sinh
Ngẫm xem mấy cuộc ân tình
Hồn thu thảo rọi nắng bình nguyên sa
Lời thơ viết giữa quê nhà
Nụ cười ẩn ngữ nở hoa tự tình
Mắt thiêm thiếp muốn đi tìm
Dấu chân tồn lữ in hình biển dâu
Chân dung một nét mày râu
Kẻ thương người nhớ mai sau hẳn là
Trăm năm trong cõi người ta (**)
Một hai chốc lát hóa ra hằng hằng
Từng đàn con nít ghé thăm
Chào ông Bùi Giáng muôn năm đi về
Bình minh bỗng lặng yên nghe
Hồn thu thảo gọi trưa hè Viễn Ðông
Ðắng cay ngọt chát chua nồng
Trắng đen vàng đỏ xám hồng lam xanh
Cõi thơ là cõi ân tình
Muôn trùng viễn mộng cho mình ngửa nghiêng
Ðiên rồ chẳng có đồ riêng
Lời tri tạ gởi giữa miền long đong
Lang thang là chốn khuê phòng
Trang thơ là chốn mặn nồng gối chăn
Minh nhiên mật niệm im nằm
Mở mắt gầm một tiếng vang... mỉm cười
Cô liêu đi trọn đường đời
Chết ầm chiêng trống kèn người tụng ca!
Tràng phan bảo cái lụa là
Hàng hàng bất kể Bùi ca muốn gì!
(*) Thơ Bùi Giáng
(**) Truyện Kiều. Nguyễn Du