Tân Thuận 1974. (Bùi Giáng nói: ''khi chưa gặp Chúa, người ta quen thói ăn thô nói tục, kiêu ngạo một cây mà cứ cho mình là văn nghệ sĩ!'')
Phơi đi em trong mặt trời cháy đỏ
Phơi hư không tiêu sơ tim héo
Phơi mây mưa gió sương ngàn trùng
Phơi buồng hơi ta vừa trao nhau
Phơi làn mây u minh buông lâu
Phơi da thịt ngọt ngào đêm thâu
Phơi biến dịch khôn hàn ''vô chung thủy''
Phơi trắng cả ba miền đang rên rỉ
Phơi mau kẻo trái đất chết chìm
Phơi khô địa ngục thiên đàng
Phơi hư vô tham lam cuồng nhiệt
Phơi kiêu sa mưu toan xảo quyệt
Phơi anh và phơi em
Ta còn phơi nhiều tinh cầu nữa
Những tinh cầu đã đến và chưa đến
Những tinh cầu lớn nhất và nhỏ nhất
Nơi đó ta nhìn hoàng hôn cả mấy chục chiều
Bình minh phản chiếu sau lưng
Hoàng hôn trước mặt trưng bừng rớt rơi
Gác chân lên ta cùng phơi
Vũ hoàn cỏ ngập thịt người chen qua
Trăm năm trong cõi người ta
Phơi lui phơi tới phơi qua phơi về
Phơi Rừng Lá Lục hàn khê
Phơi miền Vạn Ðại quen lề óng ươm
Phơi từ buốt giá thanh gươm
Phơi cho Vỡ Cổ Chim Thường Hát Ca
Phơi miền cố quận kiêu sa
Phơi Con Voi Chúa đôi ngà hùng kiêu
Trăm năm trong cõi đìu hiu
Tinh trùng chen lấn dập dìu đi tu (*)
(*) Lời chú thích
Tinh trùng có thể đi tu
Sau khi em đã mịt mù mê say?
Phơi trần cả thế gian này
Họa chăng thấy chút mặt mày bên trong
Cho em cạn chén phiêu bồng
Trăm năm mật nội tương phùng biển dâu
Xấu che, tốt để khoe đầu
Hỏi em nguồn cội nơi đâu em về?
Tinh trùng vượt chốn nhiêu khê
Tranh tìm trứng rụng: Em về bữa nay
Chẳng do em tự xưa rày
Mà do vô lượng ân đầy mênh mông
Thôi đừng nhầm lẫn có không
Có không, không có, không không rối bời
Tâm linh em biết ơn trời
Ðấng ban thai dựng cuộc đời em đây
Tình yêu vô lượng luôn đầy
Lòng em tiếp nhận tháng ngày thỏa vui
Mẹ cha tiếp nhận ơn trời
Từ trong vô lượng rạng ngời em ra
Tâm linh nhận biết ơn và
Xác thân hiển hiện quả là mênh mông!
Ðấng vô biên dựng ngàn trùng
Em là chứng cớ ân hồng thiên thu