SAY

Trăng vàng rơi trước cửa
Nghe ngào ngạt mùi ngâu
Một mình em góa bụa
Say vầng trăng đêm thâu

Ðọc thơ Bùi Giáng mà say
Mỗi vần cứ vấn vương ngày nắng mưa
Dội trong lá rụng sương mờ (17)
Vọng qua bến đợi nẻo chờ mai sau
Trăng về thơm ngát hoa ngâu
Ðêm dài nghe tiếng võng sầu nhân sinh
Vần thơ Bùi Giáng còn in
Tình trong chốn ấy xanh miền quê em
Mênh mông ẩn ngữ bên đèn
Gọi bờ thi dựng qua miền thi ca
Thơ vang hồn nhạc quê nhà
Tuổi xanh ca hát tuổi già ca ngâm
Cho em tìm lại hương trần
Ngày sau ghi tiếp mấy vần bâng quơ
Bao giờ cho đến bao giờ
Ðất trời mở lại tiệc thơ gọi đàn?