Hê-bơ-rơ 11:1 ''Vả đức tin là sự biết chắc vững vàng của những điều mình đương trông mong, là bằng cớ của những điều mình chẳng xem thấy. ''
Nghĩ sao nói vậy người ơi
Lời ghi tạc giữa khung trời gió mưa
Chữ quanh năm, nghĩa bốn mùa
Lời chen ngữ điệu vọng khua nắng hè
Ươm vần kết trái xum xuê
Ý sờn mỗi ý, lòng se nỗi lòng
Ðâu ngờ sông nước mênh mông
Trôi vào vực thẳm đục trong lạ thường
Ðâu còn một vấn hai vương
Ðể ai đối diện vách tường chín năm!
Sát na nào chẳng lỗi lầm
Muôn trùng tư nghị thậm thâm phương hà?
Anh Hai giữa Cõi Người Ta (*)
Khác chi Huệ Nhật, xương và thịt thôi
Chung nhau tiếng khóc nụ cười
Sá chi chín bỏ làm mười với nhau
Ta Bà một cõi thương đau
Anh em bốn biển chia nhau nỗi niềm
Lời nào thiếu lẽ túc nghiêm
Xa lòng cách mặt phai niềm nhớ nhung
Tưởng Anh Hai cũng lạ lùng
Viết dòng thơ ngộ muôn trùng bạc phai
Mỗi lần gặp gỡ anh Hai
Mấy phen lận đận miệt mài quý yêu
Trải qua hôm sớm xế chiều
Thiền công ẩn ngữ rất nhiều phân bua
Thế gian mấy bận sang mùa
Biết bao ngộ nhận lời chưa tạc lời
Chân thường mà ngỡ chuyện chơi
Cũng vì lòng dạ con người mà ra
Viễn miên cận lập đây mà
Một lời thỏ thẻ làm quà tín tâm
Sát na nào thiếu lỡ lầm
Sát na lửa giận rừng thâm còn gì?
Huống hồ trọn kiếp sân si
Làm sao không đốt vô nghì tư lương? (**)
Duy nhất có một con đường
Trờ về thiên phụ khiêm nhường ăn năn
Bao nhiêu ngu dại lỗi lầm
Ơn Cha vô lượng tình thâm soi lòng
Thần linh biền biệt ân phong
Tái sinh hiển hiện mênh mông với mình
Bước vào thiên lộ Thánh Linh
Thiên đường hiện xuống ân tình chứa chan
Chẳng còn chi để nghi nan
Từng hơi thở sống vô vàn quý yêu
Lời thơ không thể nói nhiều
Ðức tin nếm biết bao điều mênh mông
(*) Tác phẩm Terres Des Hommes của Saint Excupery Bùi Giáng dịch Cõi Người Ta. Ðây cũng là cảm hứng trùng phùng của các văn nghệ sĩ, vì câu thơ Trăm năm trong Cõi Người Ta của Nguyễn Du là một mở đề hấp dẫn đấy tính nghệ thuật và triết lý. Bùi Giáng rất thích lôi kéo sự gặp gỡ tuyệt trù nầy.
(**) PG: Nhất niệm sân si khởi
Năng thiêu thiên vạn công đức chi lâm (một ý niệm sân si khởi lên trong tâm hồn một người là đã đủ khả năng thiêu đốt ngàn vạn rừng công đức của người ấy).