(Gởi Anh Hai Bảo Lộc)
Hân hoan viết một đôi hàng
Câu sai chữ sót xin chàng thứ tha
Cũng đừng chịu khó trách la
Lần sau viết nữa ngộ mà sai hơn
Anh Hai Bảo Lộc vui buồn
Nhớ cho Huệ Nhật đôi buồng chuối cau
Vu-Lan nhớ mẹ u sầu
Phận mồ côi mẹ mang sầu đi xa
Nâu sòng, chuông mõ, ca-sa
Chỉ còn vang vọng hải hà hư vô
Nào ai đếm hết mả mồ
Nào ai đếm hết cơ đồ hư không
Mịt mù sắc sắc không không
Tùng phèo hỗn độn ươm trồng oan gia
Những gì thấy ở người ta
Lắm khi mình chẳng kinh qua bao giờ
Trăm năm biết mấy bất ngờ
Anh Hai lẩm cẩm gương mờ gờ mương
Mấy phen tan vỡ dặm trường
Anh còn thiếu hụt tình thương nhiệm mầu
Vần thơ kết một hai câu
Gởi anh nghĩa trước ý sau ấy mà
Ngày xưa con rắn ranh ma
Xúi người phạm tội hẳn là éo le
Bây giờ trên búa dưới đe
Cho ai từ khước quay về thiên nhan
Ngu chi từ khước thiên đàng?
Ham chi địa ngục rõ ràng đau thương?
Nơi đây là cõi vô thường
Thiên nhan là cõi yêu thương đời đời