THIỀN CÔNG

Gần chùa kêu bụt bằng anh (*)
Ra đi mới thấy ngọn ngành từ bi
Trăm năm thế sự khôn bì
Bước thêm mấy bước cũng vì trót yêu
Em đi chín đổ mười xiêu
Tang bồng hồ thỉ để tiều tụy anh
Yêu em cuối thác đầu ghềnh
Chân theo lối cũ, mắt tìm ngõ quen
Tình yêu thắp sáng ngọn đèn
Soi đường ái tuệ thiên huyền bấy lâu
Em về cuối phố ngõ sau
Ðường Lê Quang Ðịnh mộng đầu kê lưng
Tờ trang lả tả vui mừng
Vài ly rượu thuốc khơi đường gió bay
Võng ru chầm chậm đêm ngày
Hồn thơ lai láng võng đầy hư không
Chợt nghe ngõ hạnh chia dòng
Từng đàn con trẻ bán rong cuộc đời
Dẫu vui hơn cả mọi người
Nước mắt khóc thiết tha đời dấu yêu
Chân khua bãi nắng nương chiều
Áo chằm áo cập dạt xiêu gót hài
Vai mang củ sắn củ khoai
Tặng nàng tư lự, dâng ngài tư lương
Mắt rưng giọt lệ cuối đường
Hai tay nắm chặt nghìn muôn nỗi niềm
Ðem về đóng gói phong niêm
Gởi người tri kỷ giữa miền xót xa
Lời thơ ẩn lẽ tương hà
Ðiệu ca nhảy múa quê nhà chơi vơi
Ầm vang ngõ hạnh hân mời
Em gom góp những mộng đời cổ kim
Chất đầy một chiếc lồng chim
Mua từ cô gái bên miền Lăng Ông
Ðăm chiêu mắt ngắm chiếc lồng
Nâng niu đưa cánh chim lồng lộng bay
Nụ cười mở rộng hai tay
Chim ơi hãy nhớ đường bay về trời!
Càng xa ''đạo lý'' cõi người
Họa chăng thoát bẫy tay người bủa giăng
Bao nhiêu lồng ngọc mái vàng
Chẳng qua là chốn điêu tàn xiềng gông
Chim bay đến cõi muôn trùng
Chứ đâu phải chốn bịt bùng lồng son
Chim bay... em ngủ khôn hàn
Bỏ quên trang giấy muộn màng chiêm bao
Thiền công hít thở ra vào
Ðàn chim sa lưới lọt vào bán buôn
Cửa chùa nghi ngút khói hương
Lòng từ giăng lưới sau vườn bẫy chim
Ngàn con chết ngạt im lìm
Trăm con gãy cánh nằm im đợi chờ
''Phóng sanh'' chim chết mỗi giờ
Bàn tay công đức xây bờ từ bi
Chim ơi chim chẳng biết gì
Hài Nhi Bùi Giáng buồn vì thương chim


(*) Tục ngữ Việt Nam