Ðêm Cổ Lủy 1996
Thi ca đạo học thiên huyền
Mơ về Bùi Giáng, con thuyền nguyệt hoa
Bên ngoài từng đợt mưa sa
Gió bay mù mịt quả là bão giông
Thổi qua cây cối ruộng đồng
Rì rầm tận những cõi lòng chơi vơi
Ðưa em qua mấy nẻo đời
Mùi Hương Xuân Sắc gọi mời hôm nay
Tình em chín ngọt mười cay
Sắc không, không sắc? Chốn nầy đãi bôi!
Khi qua chặng núi lưng đồi
Nghe chăng tiếng vọng chân người khứ lai?
Chiều buông bãi nắng ngân dài
Len vào rừng rậm rọi vài bông hoa
Ngày chan nắng ấm quê nhà
Ðêm hong dáng lụa ngọc ngà hương bay
Cho ta đắm đuối nơi nầy
Cỏ hoa mát rượi sương mây điệp trùng
Ngàn xưa mưa gió chập chùng
Bay qua những chốn tương phùng mơ hoa
Bao lâu em ở quê nhà (*)
Bấy lâu mộng mị sơn hà xe tơ
Bao giờ cho đến bao giờ
Tình cha nghĩa mẹ xanh bờ mía lau
Cho em tìm lại buổi đầu
Cỏ cây kết nụ trổ mầu ra hoa
Ðêm nay mưa ướt quê nhà
Ta nghe gió lộng sơn hà bão giông
Dấu chân em giữa ruộng đồng (**)
Còn ghi rõ dấu nỗi lòng ai đây?
Nghe chăng nguyên vẹn tháng ngày
Khi còn dấu tích tình nầy năm xưa?
Dấu chân in giữa bốn mùa
Bờ mương ngóng đợi nguồn xưa trở về
Cỏ hoa còn lắng yên nghe
Mùa Thu Rớt Hột suối khe chuyển mình
Thiên huyền Phụng Hiến nguyên trinh
Ðầy vi vu mộng cuộc tình em mang
(*) Hõi rằng: người ở quê đâu
Thư rằng: tôi ở rất lâu quê nhà - Thơ Bùi Giáng
(**) Em chết bên bờ lúa
Ðể lại giữa đường mòn
Một dấu chân bước của
Một bàn chân bé con - thơ Bùi Giáng