VẤN VƯƠNG

Ai ngờ tiền niệm oan nghi
Gẫm qua mấy bận vô vi hữu tình
Chợt nghe một tiếng chầy kình
Giật mình chén đã cạn tình đãi bôi
Hoa kia vẫn nở trên đồi
Mầu tha thướt thắm trang lời cổ phong
Người đi một dạ hai lòng
Ðường xa một mặn hai nồng phôi phai
Nắng chiều lưu luyến nương khoai
Nghĩa nhân ai để ra ngoài hư không
Hỏi ai quen nếm mặn nồng
Còn chăng đôi chút tơ hồng vấn vương?
Phía sau cuộc chết miên trường
Nhìn ra phía trước Con Ðường phục sinh
Trăm vương ngàn vấn mặc tình
Theo Con, để được công bình trong Cha