NHỮNG CÂU HỎI & GIẢI ÐÁP
CÂU III
Hải Văn Hoàng hỏi:
“Tôi không biết có Thiên Chúa nào tạo ra tôi hay không. Nhưng tôi chỉ biết rằng cha mẹ tôi là người đã sanh ra tôi, nuôi nấng tôi từ khi còn nhỏ cho đến lớn. Vậy tôi phải thờ người nào khi cha mẹ tôi còn sống hay đã chết? Hỏi tức là trả lời rồi đó!”
Huệ Nhật trả lời:
Bạn Hải Văn Hoàng thân mến,
Có rất nhiều điều bạn không biết, nhiều đến nỗi không ai đếm hết. Nhưng khi bạn nói “Tôi không biết có Thiên Chúa nào tạo ra tôi hay không” thì đây là một câu luồn lách rất dở. Nếu muốn tin theo các thuyết của Phật Giáo Ấn Độ, bạn cứ tin, nhưng bạn không nên chối bỏ tư tưởng truyền thống đạo thờ Trời, của dân tộc Việt Nam chúng ta.
Đức Chúa Trời đã mặc khải trong lương tri của mỗi con người một sự nhận biết về Ngài. Tổ tiên chúng ta đã có câu “Trời sinh Trời dưỡng.” “Trời kêu ai nấy dạ.” Khổng Tử nói: “Thiên sinh vạn vật, duy nhân tối linh”. Dân tộc ta có câu:
“lạy trời mưa xuống,
lấy nước tôi uống,
lấy ruộng tôi cày...”
Tác giả Truyện Kiều, cụ Nguyễn Du, một thi sỹ lừng danh nhất trong văn học Việt Nam đã đưa ra thuyết thiên mệnh, nghĩa là tin rằng có Trời định đoạt mạng sống con người. Nguyễn Du viết:
“Văn chương nết đất, thông minh tính Trời.” (Câu 150)
“Rủi may, âu cũng sự Trời.” (Câu 808) và các câu 420, 659, 998, 1018,
“Đạo Trời báo phục chỉn ghê” (2310)
“Cho hay muôn sự tại Trời “(câu 2391)
“Mới hay tiền định chẳng lầm” (câu 2409)
“Đã tin điều trước ắt nhằm việc sau” (câu 2410)
Ý niệm về Thiên Mệnh hay là Thiên Định đã ăn sâu trong tiềm thức người Việt Nam. Oan ức kêu trời, vấp ngã kêu trời...
Như trong 2 lá thư trước tôi đã viết cho bạn, khi bạn quan sát thiên nhiên và sự vận hành của vũ trụ, bạn thấy các thiên hà được vận hành trong không gian vô biên qua từng giây phút một cách chính xác để tạo ra sự sống cho muôn loài. Nếu không có bàn tay tuyệt vời toàn tri, toàn quyền thì làm gì có trật tự hài hòa tuyệt đối như thế được? Bạn thấy hàng chục ngàn loài hoa đẹp ấy không bởi bàn tay sáng tạo nào cả ư? Trái tim của bạn biết đập từ trong bụng mẹ là do bạn hay do cha mẹ bạn? Tại sao cơ thể bạn chỉ bắt đầu từ 2 giọt máu sơ sài của cha mẹ bạn mà sau 9 tháng 10 ngày bạn thành một con người có đủ các bộ phận tinh vi như thần kinh, máu, tủy, xương, thịt, tóc tai, tế bào, hồng cầu, bạch cầu, não, nội tạng... và bạn lớn lên rồi già dần, nhưng tuổi đời của bạn dù muốn dù không cũng bị giới hạn sẵn rồi!
Phải chăng cha mẹ bạn nắn lên bạn va ông bà bạn nắn lên cha mẹ bạn? Con người đầu tiên được sinh ra làm tổ tiên nhân loại là ai? Bạn không thắc mắc sao? Hay bạn chỉ muốn biết mình sinh ra từ cha mẹ mà thôi? Hay bạn nghĩ rằng cha mẹ bạn sáng tạo ra bạn? Hay là cha mẹ bạn đã được sinh ra và họ tuân theo luật “tạo hóa” để sinh ra bạn như ngày hôm nay? Quy luật tuyệt đối như thế mà không do ai tạo ra cả thì tại sao cha mẹ bạn và cả nhân loại phải tuân theo? Có ai lấy khỉ để sinh ra bò tót chưa? Có ai lấy cá voi để sinh ra cá sấu chưa?
Từ ngàn xưa, Kinh Thánh đã nói rằng Đức Chúa Trời ban sự sống động trong muôn loài, và loài nào sinh loài đó, và ngày nay vẫn y như thế không một chút đổi thay! Tại sao đá không biết ăn nằm với nhau để sinh ra voi? Trên thế gian nầy có một quy luật nào tinh vi huyền diệu và hoàn hảo hơn quy luật thiên nhiên không? Có sự hoàn hảo tuyệt đối nào mà lại không do trí tuệ tuyệt đối tạo ra không?
Một chiếc máy nổ hiện đại có tối-tân đến bao nhiêu cũng vẫn còn khuyết điểm, mặc dù đó là kết-quả tốt nhất của nhiều công trình nghiên cứu lâu dài, tổng-hợp của nhiều bộ óc rất giỏi của nhân loại.
Phải chăng bố của bạn tự chế ra tinh trùng và mẹ bạn tự chế ra trứng để làm thành bạn? Phải chăng cha mẹ bạn chế ra nước, sông hồ, biển cả núi non, không khí, hột giống, đất đai, thực vật, động vật để nuôi bạn lớn lên? Cho nên bạn chỉ biết thờ cha mẹ bạn mà thôi ư ?
Bạn có quyền thờ cha mẹ bạn trên một bàn gỗ đầy bụi bặm, và cúng một năm một lần; sau đó bạn được ăn nhậu no nê, dù bạn không thấy cha mẹ bạn ngồi trên đó nữa. Nhưng chắc chắn bạn đã từng nghe tổ tiên mình nói rằng “ăn cơm trời, uống nước trời, thở không khí trời cho. Ai quên ơn trời là có tội với trời .“
Nếu tin theo Phật Giáo thì bạn không cần thờ cha mẹ, vì cha mẹ của bạn chỉ là “cơ duyên” sinh ra bạn chứ có ý nghĩa gì đâu mà phải thờ? Nếu tin theo thuyết Luân Hồi của Phật Giáo thì bạn cứ bắt chước Đức Thích Ca ngồi thiền cho đạt đến Túc Mệnh Thông. Khi đó bạn thấy một con bò, hay một con khỉ nào đó là kiếp trước của tổ tiên bạn, bạn thờ ngay con bò đó, như thế có thể chính xác và đầy đủ hơn thờ bốn năm đời tổ tiên ngắn ngủi hay không? Vì Phật Giáo không hề dạy ai thờ cha mẹ kia mà!
Báo hiếu khác với sự thờ lạy. Nếu cha mẹ của bạn còn sống mà bị bạn thờ lạy thì chắc họ khổ lắm! Thờ cha mẹ là tập tục của Nho Giáo Á Đông. Người xưa để tang cha mẹ ba năm bằng cách giữ xác cha mẹ đôi ba tháng hoặc cả năm trong nhà để khóc than, sau khi chôn cất còn tiếp tục thờ lạy. Đó tập tục mê tín còn sót lại mà ngày nay có những đứa con bất hiếu vẫn ưa áp dụng.
Kinh thánh dạy rằng con cái phải hiếu kính cha mẹ khi họ còn sống chứ không phải thờ lạy họ sau khi họ không có mặt trên thế gian nầy nữa. Không có một linh hồn cha mẹ nào về ngồi trên bàn thờ của bạn để ăn cơm mỗi năm một lần. Đạo Phật không có giáo lý nầy nên họ học đòi theo Nho Giáo và Lão Giáo để bòn mót tín đồ cho đông.
Ngày nay hàng triệu người đã bỏ tập tục nầy rồi vì biết rằng sự thờ lạy cha mẹ như thế là mê tín, và chỉ “thờ” có mấy đời ngắn ngủi mà thôi, còn tổ tiên tối sơ ở đâu chẳng ai biết! Một tâm hồn vô tín, một lương tâm chai lỳ, vô ơn, một tấm lòng phi nghĩa giữa trời đất vạn vật là tốt đẹp lắm hay sao, thưa bạn Hải Văn Hoàng?
Bạn chỉ mới hỏi vài câu là bạn xem như “đã trả lời rồi” !!! Nhưng tôi hỏi bạn nhiều câu, bạn có trả lời không? Bạn biết con gà sinh ra trước cái trứng hay cái trứng sinh ra trước con gà? Có vô số điều bạn và tôi chưa biết, và vô số điều bạn và tôi không biết. Nhưng chúng ta không thể nói rằng vì bạn và tôi không biết cho nên Sự Thật là điều không có thật.
Sự Thật vẫn là Sự Thật dù chúng ta có biết hay không biết. Bởi thế, đối với Sự Thật tuyệt đối thì chúng ta chỉ có tin chứ không làm sao biết hết nổi. Nếu bạn nghe theo Đức Phật để chỉ tin những gì bạn biết, bạn hiểu, bạn thấy có ích lợi thì hiện giờ có hàng vạn điều của Đức Phật mà bạn chưa hiểu, chưa biết, nhưng bạn vẫn tin phải không? Sự sai lầm nầy tôi sẽ đề cập với bạn sau này.
Nhưng tôi yêu linh hồn bạn lắm, vì tôi biết bạn và tôi đều là anh em có cùng một Cha thiêng liêng. Xin cho tôi chép lại Lời của Cha Thiêng Liêng cho bạn:
“Vả cơn giận của Đức Chúa Trời từ trên trời tỏ ra nghịch cùng mọi sự không tin kính và mọi sự không công bình mà bắt hiếp lẽ thật. Vì điều chi có thể biết được về Đức Chúa Trời thì đã trình bày ra cho họ, Đức Chúa Trời đã tỏ điều đó ra cho họ rồi, bởi những sự trọn lành của Ngài mắt không thấy được, tức là quyền phép đời đời và bổn tánh Ngài, thì từ buổi sáng thế vẫn sờ sờ như mắt xem thấy, khi người ta xem xét công việc của Ngài. Cho nên họ không thể bào chữa gì được nữa, vì họ dẫu biết Đức Chúa Trời mà không làm sáng danh Ngài là Đức Chúa Trời, và không tạ ơn Ngài nữa; song cứ lầm lạc trong lý tưởng hư không, và lòng ngu dốt đầy những sự tối tăm. Họ tự xưng mình là khôn ngoan mà trở nên điên dại; họ đã đổi vinh hiển của Đức Chúa Trời không hề hư nát lấy hình tượng của loài người hay hư nát, hoặc của điểu thú côn trùng.” (Roma 2:16-23).
Lý luận của Hải Văn Hoàng (Hoàng Hải)
“Bạn hãy suy nghĩ cho kỹ đi. Đức Phật có nói như thế nầy: “Nếu một người nào đó đến nói với nhà người một điều gì đó. Sau khi nhà ngươi suy nghĩ kỹ càng và thấy rằng điều đó không đúng, nhà ngươi Đừng Tin. Nếu một người nào đó đến nói với nhà ngươi một điều gì đó. Sau khi nhà ngươi suy nghĩ kỹ càng và thấy rằng điều đó đúng, phải, chân lý thì nhà ngươi Nên Tin.
(If a person comes and tells you something. If that is something that is
not right, after you think over, you don't have to believe it.
If a person comes and tells you something. If that is something that is
RIGHT, TRUE, after you think over, you SHOULD BELIEVE it.)
Bạn thấy không. Đức Phật dạy chúng ta Tu Làm Chủ Lấy Chúng Ta (Self-confidence. Self-control) chứ không nên ỷ lại (depend) vào người khác. Hãy dùng lý trí của mình xem xét (examine), suy nghĩ (think over) và hiểu bất cứ câu nói hay tư tưởng của người khác. Đừng vội tin bất cứ câu nói của ai, dù người đó có phải là Thiên Chúa đi chăng nữa!
Tôi mong rằng bạn Huệ Nhật sẽ tìm hiểu (giác ngộ) đâu là Sự Thật, đâu là Giả Dối.
Trân trọng,
Hoàng Hải”
Huệ Nhật giải đáp:
Tôi hỏi lại Hoàng Hải, khi Hoàng Hải viết như thế là Hoàng Hải đã xác nhận rằng tất cả những lời Phật Thích Ca dạy đều đã được Hoàng Hải examine, think over, với Self-confidence rồi nên Hoàng Hải mới tin? Có đúng thế không?
Nếu đúng thế thì Hoàng Hải đã trở nên một tay nói dối dở nhất thế gian.
Tôi biết chắc Hoàng Hải chưa examine thuyết Luân Hồi, nhưng Hoàng Hải vẫn tin.
Tôi biết Hoàng Hải chưa think over những câu thần chú của Phật Giáo, nhưng Hoàng Hải vẫn tin.
Hoàng Hải chưa examine về sự thành phật, về niết bàn, về cỡi cực lạc, về Di Đà, về Quán âm, về hàng trăm vị Phật Hồng Danh, về địa ngục, về quỷ dạ xoa, về Địa Tạng, về Thanh Đề và Mục Kiền Liên, về Tiêu Diện bồ tát, về cô hồn các đảng, về trái tim Quảng Đức, về luật tạng, về vô ngã, về thiền định, giới định Huệ, về bát Chánh Đạo, về Đức Thích Ca...thế mà lâu nay Hoàng Hải đã tin tuốt luốt hết.
Có bao giờ Hoàng Hải cúng thức ăn cho tổ tiên mình sau khi đã examine xem họ ăn hay không ăn? Nếu Hoàng Hải chưa examine gì cả mà đã tin các thứ ấy thì có nghĩa là Hoàng Hải vừa nêu câu kinh của Đức Phật để tự chứng minh rằng mình đang chưởi lại câu kinh ấy! Thực chất Hoàng Hải có làm đúng như lời Phật dạy đâu?
Bạn Hoàng Hải thân-mến:
Không phải một mình Hoàng Hải thực hiện giáo lý Đạo Phật một cách tréo cẳng ngỗng như thế thôi đâu. Hàng mấy trăm triệu người trên thế gian lâu nay đã và đang làm như thế. Vì sao vậy bạn biết không?
Chúa Jesus Christ chỉ cần đưa ra một lẽ thật thật đơn-giản và cũng thật là thực tế: “... nếu kẻ mù dẫn đưa kẻ mù, thì cả hai sẽ cùng té xuống hố ” (Ma-thi-ơ 15:14b).
Câu Kinh thánh nầy rất đơn giản, rất dễ hiểu và cũng rất dễ examine từ nghĩa đen đến nghĩa bóng. Chúa nói câu nầy trước công chúng và các nhà thông thái, các nhà lãnh đạo tôn giáo Do Thái mà không có ai cãi lại cả.
Một câu rất ngắn của Chúa Jessu Christ suốt hai ngàn năm nay, bây giờ cho tôi thấy rằng một người chưa hiểu gì về thiên đàng, về tội lỗi, về nguyên nhân của sự đau khổ nhưng đã đưa ra các giáo lý thần bí, mơ hồ, với hàng trăm giới luật chi li mà chính mình cũng không giữ được thì việc người ấy đưa hàng trăm triệu người khác xuống cái hố âm u sai lạc là điều tự-nhiên mà thôi.
Bạn Hoàng Hải thân mến,
Chúng ta được thừa hưởng nhiều tri thức và kinh nghiệm sống của nhân loại suốt dòng lịch sử xa xưa cho đến nay. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà trí tuệ và các phương tiện sống được cung ứng cho con người một cách tối-đa. Ngày nay chúng ta hiểu biết về chúng ta nhiều hơn thời đại Đức Thích Ca ngày xưa hiểu biết về họ, thế nhưng nhân loại vẫn còn đui mù trong tâm linh.
Trí tuệ của loài người tự cổ chí kim vẫn chưa đủ để hiểu hết lẽ huyền vi của sự sống. Nếu áp dụng lời dạy của Đức Thích Ca: “Nếu một người nào đó đến nói với nhà người một điều gì đó. Sau khi nhà ngươi suy nghĩ kỹ càng và thấy rằng điều đó không đúng, nhà ngươi Đừng Tin. Nếu một người nào đó đến nói với nhà ngươi một điều gì đó. Sau khi nhà ngươi suy nghĩ kỹ càng và thấy rằng điều đó đúng, phải, chân lý thì nhà ngươi Nên Tin” thì không bao giờ bạn tin được một điều gì đáng tin. Vì những gì bạn đã hiểu được là quá ít. Nhưng những gì bạn chưa hiểu và nhân loại cũng chưa hiểu thì còn quá nhiều.
Chúa Jesus nói với nhà thông thái Ni-cô-đem rằng “Quả thật, quả thật, ta nói cùng ngươi, chúng ta nói điều mình biết, làm chứng điều mình đã thấy; còn các ngươi chẳng hề nhận lấy lời chứng của chúng ta. Ví bằng ta nói với các ngươi những việc thuộc về đất, các ngươi còn chẳng tin thay; huống chi ta nói những việc thuộc về trời thì các ngươi tin sao được?” (Giăng 3: 11-12).
Hoàng Hải không self-control nhịp tim của mình được, không self-control bao tử của mình được, không self-control lòng dục của mình được, không self-control bộ não của mình được, không self-control sự ngu dại của mình được, không self-contron chiều cao của thân xác mình được, không selfcontrol mạng sống của mình được...có phải như vậy không ?
Nhưng nếu giả sử Hoàng Hải có self-control được các thứ ấy thì Hoàng Hải cũng không nhờ đó mà tìm thấy thiên đàng vĩnh cửu đâu.
Cả thế gian đang đui mù về tâm linh vì tội lỗi ngăn cách thế gian với Đức Chúa Trời. Bất cứ một người nào do xác thịt sinh ra trong thế gian cũng bị nhiễm sự đui mù như thế.
Vì vậy Đức Chúa Trời ban Chúa Jesus Christ đến thế gian để làm con đường, làm sự sáng dẫn đưa nhân loại về vĩnh cửu. Chúa Jesus nói “Chưa hề có ai lên trời, trừ ra Đấng từ trời xuống; ấy là Con Người vốn ở trên trời....Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin con ấy, không bị hư mất mà được sự sống đời đời.” (Giăng 3: 13,14,15,16).
Đức Tin ở đây không giống như niềm tin hay là lòng tin phù du tương đối của nhân loại mà Đức Thích Ca đã đề cập trong câu nói của Ngài.
Đức Tin ở đây là sự mặc khải sẵn trong lương tâm nhân loại mà ngày xưa thái tử Tất Đạt Đa đã thao thức để tìm kiếm, nhưng thời đó bên Ấn Độ chưa ai dạy Kinh Thánh cho thái tử. Vì thế thái tử đã đau khổ quằn quại từ bỏ vợ đẹp con thơ, bỏ ngôi báu, bỏ cha già để đi tìm.
Như tôi đã giải đáp trong hai bức thư trước, Đức Tin là chỗ ngự của Đức Chúa Trời vào lương tâm khiêm tốn hạ mình của mỗi một người. Mỗi con người chúng ta được sinh ra trong dòng dõi tội lỗi, nên đã thiếu mất Vinh Quang của Đức Chúa Trời, nhưng trong lương tâm nhân loại, Đức Chúa Trời vẫn để một dấu vết vinh quang của Ngài vào để đợi thời và kỳ của ân điễn đến thứ tha và cứu rỗi.
Ngài gởi Con Một của Ngài xuống thế gian mang theo Vinh Quang thiên thượng của Ngài cho chúng ta. Chúng ta chỉ bày tỏ thái độ chân thành, khiêm tốn ăn năn để tiếp nhận ân điển trong sự chết cứu chuộc của Con Ngài mà thôi. Khi tiếp nhận Đức Tin trong Chúa Jesus Christ rồi, bạn bắt đầu được mặc lại địa vị Con Trời, bạn sẽ có kinh nghiệm tái sinh và nên thánh. Bạn sẽ được đổi mới.
Một người chưa tiếp nhận Đức Tin trong Chúa Jesus Christ và một ngườøi đã tiếp nhận Đức Tin của Ngài là rất khác nhau về mặt tâm linh. Điều này tương-tự như hàng trăm ngàn người Việt Nam chen chúc trong các trại tỵ nạn để chờ được chấp nhận định cư bởi một nước thứ ba. Ai ai cũng mòn mỏi như nhau dù quá khứ của họ là tướng tá, bộ trưởng, hay dân thường, trí thức hay bình dân...
Trong tình trạng mỏi mòn đau thương đó, nếu ai được nhận vào một nước thứ ba thì tự nhiên tâm trạng và vị trí của họ khác hẳn với những người chưa được tiếp nhận, mặc dầu họ đang cùng ăn cùng ở trong trại tỵ nạn.
Thế nên Đức Tin của tôi hôm nay không phải là niềm tin mơ hồ chủ quan theo kiểu đã examine, đã think over, đã self-control như đức Thích Ca nói, nhưng Đức tin của tôi là “sự biết chắc vững vàng của những điều mình đương trông mong, là bằng cớ của những điều mình chẳng xem thấy.” (Hê-bơ-rơ 11:1).
Như KinhThánh đã định nghĩa, người Việt Nam nào được nghe tên mình được chấp-thuận cho đi định-cư bởi một nước thứ ba, trong khi anh ta đang ngồi ở trại tỵ nạn, tức là anh ta đã có “sự biết chắc về những điều đương trông mong và bằng chứng vững vàng về điều chưa xem thấy.”
Tôi ví dụ tạm vậy thôi, thật ra Đức Tin của tôi có những bằng chứng sống động của Đức Thánh Linh trong chính tôi ngay bây giờ, vì Ngài đang ở trong tôi. Thân thể tôi là đền thờ của Ngài, là nơi phước hạnh yêu thương, bình an, thánh khiết, nhân từ, vui vẻ, đầy hy vọng và tin chắc.
Tôi tạm ví như tâm trạng một người Việt Nam trong tỵ nạn Bidong vừa thấy tên mình trong danh sách của những người được Hoa Kỳ,Pháp, Úc, Đức tiếp nhận vậy. Lúc đó là lúc vui mừng đến chảy nước mắt chứ không nghi ngờ đến nỗi phải examine, think over và self-control theo kiểu Đức Thích Ca.
Tự cổ chí kim chỉ có Kinh Thánh, Lời Chúa mới dạy con người Đức Tin nầy. Tất cả các giáo chủ tôn giáo khác hoàn toàn không biết, vì họ là phàm nhân như chúng ta, họ không dẫn chúng ta về với Chúa được mà chính họ cũng cần có Chúa như chúng ta. Vấn đề tốt, xấu, đạo đức, gian ngoa... theo quan niệm thế gian vẫn còn rất tương đối.
Nhưng để được địa vị làm con Đức Chúa Trời thì chỉ có một giải pháp vâng lời Đức Chúa Trời trong Chúa Jesus Christ mà thôi. Chỉ có Đức Chúa Jesus Christ là Đấng từ trên trời xuống thế gian để cứu chúng ta ra khỏi thế gian đấy tăm tối nầy để về với Đức Chúa Trời. Vì biết bạn không đủ khả năng hiểu hết về Ngài, nên Ngài ban cho bạn Đức Tin.
Khi bạn có lương tâm và lòng khao khát về sự giải thoát ra khỏi tội lỗi, ra khỏi thế gian tăm tối nầy thì cứ đem lòng tin để tiếp nhận Ngài vào lòng của bạn. Bạn sẽ trở nên con người phi thường mang địa vị Con Trời với một bản tính mới và nhìn thấy hạnh phúc, nếm trải tiên vị của nước Đức Chúa Trời ngay khi còn sống tạm trên thế gian nầy.
Chúa Jesus Christ phán “Ta là đường đi, chân lý và sự sống; chẳng bởi ta, không ai đến được cùng Cha.” (Giăng 14:6). Nhưng Đức Thích Ca không bao giờ dám tự xưng mình như thế, vì Đức Thích Ca vốn là một chúng sinh được thọ tạo từ bụi tro như chúng ta.
Vì vậy Tâm thần tôi có Đức Tin để thờ kính Một Đức Chúa Trời Ba Ngôi Hiệp Nhất, Đức Cha, Đức Con và Đức Thánh Linh. Khi thờ Chúa, tôi hiểu ý nghĩa sự hiếu kính cha mẹ tôi theo lời dạy của Chúa một cách thực tế hơn trước nhiều, và tôi vẫn quý trọng, yêu mến các bậc vĩ nhân như Đức Thích Ca, Khổng Tử, Lão Tử, Trang Tử, Aristote, Socrate, Platon....
Tôi yêu quý mọi ngưòi và yêu quý cuộc sống nầy, trong đó có cả Hải văn Hoàng, vì chúng ta là anh em trong cùng Một Cha ở trên trời.
Thân mến chào Hải Văn Hoàng.
Berlin lập Đông.
Huệ Nhật

|