CHƯƠNG 1: LẬY CHÚA CON ĐÂY, XIN HÃY DÙNG CON
ào đầu tháng Sáu năm 1967, tôi sáng lập sáu giáo đoàn Tin Lành. Tôi đến một khu vực, khởi sự một giáo đoàn và coi sóc giáo đoàn ấy cho đến khi họ có thể hỗ trợ cho một mục sư mới. Sau đó tôi lại ra đi và khởi sự một giáo đoàn ở nơi khác. Vì Thiên Chúa ban cho tôi ơn cầu nguyện chữa lành cho bệnh nhân, nhiều người coi tôi như một "Tông Đồ Chữa Lành". Sau những lần tổ chức chữa lành trong bẩy quốc gia khác nhau, tôi thấy Thiên Chúa chữa lành hàng trăm người nếu không muốn nói là hàng ngàn người với đủ loại đau yếu và bệnh tật. Tuy vậy, cuộc đời tôi lại khởi sự từ một nông trại nhỏ gọi là Warrenville, Illinois, nằm về phía tây nam của thành phố Chicago khoảng ba mươi lăm dặm. Khi lên tám, trong lớp học kinh thánh mùa hè ở Giáo Hội Baptist Warrenville, tôi biết đến Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ và tôi được rửa tội. Tôi sống một cuộc đời Kitô Hữu rất bình thường. Nói cách khác, tôi không bao giờ đọc Kinh Thánh, tôi cũng không cầu nguyện. Tôi chỉ đến giáo đường khi mẹ tôi bắt buộc.
Sau khi tốt nghiệp trung học năm 1959, tôi gia nhập Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ trong thời gian bốn năm. Trong thời gian này, tôi lập gia đình với Verma và chúng tôi có đứa con gái, tên là Ellen. Sau này chúng tôi có thêm hai đứa con trai, Mark và Timothy. Sau khi giải ngũ, gia đình tôi định cư tại thành phố nhỏ Vista, California. Tôi bắt đầu theo đuổi ước mơ từ lâu là theo nghề của cha tôi làm tài xế xe tải hạng nặng. Verma được lớn lên trong Giáo Hội Assembly of God, và vì tôi thực sự không thuộc giáo hội nào nên chúng tôi tham dự Giáo Hội Assembly of God ở Vista. Tôi vẫn không đọc Kinh Thánh hay cầu nguyện, bởi đó tôi không thăng tiến về tinh thần. Tuy nhiên, vào tháng Sáu 1967, một biến cố xảy ra trong đời đã làm đảo lộn tất cả. Một tiếng nói đã đánh thức tôi dậy vào khoảng hai giờ sáng Chúa Nhật. Tiếng nói ấy bảo tôi hãy đến trung tâm truyền giáo "Full Gospel Rescue Mission" ở San Diego. Chưa bao giờ có điều gì giống như vậy xảy ra với tôi. Sau khi suy nghĩ vài phút, tôi gạt bỏ ý tưởng ấy và ngủ tiếp.
Vào buổi sáng hôm đó sau khi đến nhà thờ, gia đình tôi đi ăn trưa với một số bạn hữu. Khi chúng tôi đang ngồi ăn, tôi lại nghe tiếng nói ấy một lần nữa, "Bob, Ta muốn con đến trung tâm 'Full Gospel Rescue Mission' ở San Diego." Vào hai giờ sáng thì có lẽ tôi còn mơ ngủ. Nhưng đàng này, ngay bây giờ vào lúc 1g30 trưa và tôi thật tỉnh táo. Tôi biết đó không phải là giấc mơ. Tôi kể cho Verma và các bạn nghe về những gì xảy ra vào sáng hôm ấy cũng như vừa mới đây. Verma nói, "Vậy, anh sẽ làm gì về điều đó?" Tôi cho biết rằng tôi cảm thấy đó là Chúa muốn nói với tôi, và tôi cần phải đi San Diego. Vợ tôi bảo là cô ta không muốn đi, nhưng nếu muốn tôi có thể đi một mình. Tôi hỏi bạn tôi là Pat có muốn đi với tôi không để biết đó là chuyện gì. Pat trả lời là hắn cũng muốn mạo hiểm một chút. Thế là hắn và tôi đi San Diego để tìm xem trung tâm truyền giáo ấy có thật hay không.
Chúng tôi đến một phần của San Diego mà chúng tôi nghĩ sẽ tìm thấy một trung tâm truyền giáo và hỏi thăm một người đang đi đường là ông ta có biết trung tâm nào không. Ông cho biết chúng tôi cách đó khoảng ba dẫy phố và chỉ đường cho chúng tôi. Khi đến nơi, chúng tôi chỉ thấy có người làm bếp, đang chuẩn bị bữa ăn tối. Tôi kể cho ông nghe về những gì xảy ra cho tôi. Ông cho biết tôi phải gặp Chị Smith, là nữ mục sư của trung tâm này (chị không phải là nữ tu Công Giáo), và ông gọi điện thoại cho chị. Qua điện thoại, chị nói chuyện với tôi. Chị bảo, "Này Anh Rice, tôi không biết tại sao Chúa lại gửi anh xuống đây vào chiều hôm nay. Chúng tôi không có sinh hoạt. Tuy nhiên, tối nay chúng tôi có buổi cầu nguyện. Anh thử cầu nguyện xem có nên ở lại sinh hoạt đêm nay không." Tôi đồng ý với chị rằng chúng ta nên cầu nguyện về điều đó. Khoảng bốn mươi lăm phút sau, chị gọi điện thoại lại và hỏi ông làm bếp là chúng tôi có còn đó hay không. Ông cho biết là còn và đưa điện thoại cho tôi. Chị nói, "Anh Rice, tôi không rõ lý do, nhưng tôi tin là Chúa muốn anh ở lại đêm nay. Vậy anh sẽ ở lại nhé?" Tôi cho chị biết là chúng tôi cũng cảm thấy như vậy và sẽ ở lại tham dự.
Đó là một nghi thức bình thường của trung tâm với các bài hát và lời nhân chứng. Sau đó là đến phần của diễn giả chính và Chị Smith bắt đầu giới thiệu về người ấy. Tôi nhớ là mình nhìn quanh quất và tự hỏi, "chị đang nói đến ai vậy?" Sau đó, thật ngạc nhiên, chị nhắc đến tên tôi. Chị giới thiệu tôi. Sợ cứng người, tôi tự nhủ, "Mình không phải là người giảng thuyết. Sao chị ấy lại giới thiệu mình? Mình không biết Kinh Thánh. Mình không biết cách cầu nguyện. Ngay cả cũng không biết tại sao mình lại ở đây. Mình chưa bao giờ giảng thuyết trong đời! Sao cái bà này lại giới thiệu mình là diễn giả tối nay?"
Tôi không biết phải làm gì. Bởi thế, tôi chỉ ngồi đó. Mọi người trong giáo đoàn tiếp tục nhìn đến tôi. Tôi biết chắc là họ phân vân không biết khi nào thì tôi rời khỏi ghế và lên bục giảng. Sau cùng, với đầu gối run cầm cập, tôi bước lên bục mà không biết sẽ phải nói gì.
Tôi mở Kinh Thánh (không chỗ nào nhất định, nên nhớ rằng tôi không biết Kinh Thánh) và đặt sách trên bục. Không biết làm thế nào mà tôi lại mở đầu với lời cầu nguyện. Tôi nói, "Lậy Chúa, đây là những người của Chúa. Nếu Ngài muốn dùng con cách nào, lậy Chúa, con đây. Xin hãy dùng con." Sau khi cầu nguyện, một tư tưởng lướt qua trong đầu tôi. Tôi không rõ đó có trong sách thánh không, tôi đã từng nghe ở đâu đó, hay tôi đã từng đọc ở đâu đó. Tôi nhìn xuống Kinh Thánh và tôi không thể tin ở mắt mình. Tôi đang đọc chính những lời có trong đầu của tôi. Đoạn sách thánh ấy là, "Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ" (Máccô 16:17-18). Tôi bắt đầu giảng bài đầu tiên.
Tôi chú ý đến chữ "sẽ." Tôi nói, "Kinh Thánh nói, 'những dấu lạ này sẽ đi theo những ai có lòng tin… và họ sẽ đặt tay trên người bệnh, và những người này sẽ được mạnh khỏe." Tôi nhớ có nói, "chữ 'sẽ' là một chữ kiên quyết và không còn chỗ cho sự hồ nghi và thiếu niềm tin." Tôi không hiểu sự táo bạo này ở đâu đến. Tuy nhiên, tôi đưa mình vào thế quyết liệt. Tôi nói với họ, "Tôi không cần biết nhu cầu của quý vị là gì, nhưng Thiên Chúa ở đây tối nay. Người muốn đáp ứng nhu cầu của qúy vị. Đối với tôi, Thiên Chúa đã nói điều đó, tôi tin như vậy, và không cần phải nói thêm. Chúng ta hãy cầu xin." Đó không phải là một bài giảng dài, có lẽ chỉ kéo dài năm phút. Tuy nhiên, tôi cảm thấy như thể một tiếng rưỡi đồng hồ. Tiếng nói mà tôi nghe trước đây lại nói với tôi. Đến bây giờ tôi biết đó là Chúa. Người nói, "Tối nay, dưới đó có một bà bị mù và Ta muốn phục hồi thị giác của bà." Hít một hơi dài tôi nói tiếp, "Tôi tin là Chúa vừa cho tôi biết có một bà bị mù ở đây tối nay, và Chúa muốn chữa lành cho bà. Có ai bị mù ở đây tối nay không?" Tận ở góc nhà thờ có một bà già nhỏ bé giơ tay lên. Tôi nhớ mình tự nhủ, "lậy Chúa tôi, thực sự có bà bị mù. Bây giờ mình phải làm gì?"
Bà ta được dắt đứng trước giáo đoàn. Tôi hỏi bà mù, "Bà có thực sự tin rằng nếu tôi cầu nguyện cho bà, bà sẽ được sáng mắt không?" Tôi thật ngạc nhiên khi nghe bà trả lời, "Có, tôi tin." Một lần nữa, tôi không biết phải làm gì, tôi đưa tay chạm đến trán bà ta và nói, "Nhân danh Chúa Giêsu, hãy nhận lấy thị lực." Điều kế tiếp xảy ra là bà ta ngã xuống đất. Tôi thầm nghĩ, "Lậy Chúa tôi, mình đã làm gì vậy?" Tôi không hiểu điều gì vừa mới xảy ra. (Trong Giáo Hội Baptist nơi tôi lớn lên, không có điều gì xảy ra giống như vậy). Một vài giây sau, bà già mù này bắt đầu kêu lên, "Tôi có thể nhìn thấy! Tôi có thể nhìn thấy! Tôi có thể nhìn thấy!" Thiên Chúa đã phục hồi thị lực cho bà, đúng như lời Người nói. Sau đó Chúa lại nói với tôi, "có một ông bị điếc tai bên trái, Ta muốn phục hồi thính giác của họ."
Tôi vừa mới thấy Chúa phục hồi thị lực cho bà già mù. Hơn thế nữa, tôi biết là mình không làm gì cả. Bởi thế, lần này tôi can đảm hơn một chút và nói, "Chúa vừa cho tôi biết có một ông bị điếc bên tai trái. Vậy người anh em hãy xuống đây, Thiên Chúa muốn ban thính giác cho bạn." Ông này đứng lên và đến đứng trước giáo đoàn. Tôi hỏi ông, "Ông có tin rằng nếu tôi cầu nguyện cho ông, ông sẽ khỏi điếc không?" Ông trả lời, "Có, tôi tin." Tôi chạm đến trán ông và nói, "Nhân danh Chúa Giêsu, hãy nhận lấy thính giác." Ông cũng ngã xuống đất. (Tôi nhớ có tự nhủ, tại sao những người này lại ngã xuống đất. Tôi không đẩy họ. Cái gì xảy ra vậy? Sau này tôi biết đây là một cảm nghiệm mà người Tin Lành gọi là "chết trong Đức Thánh Linh," tuy nhiên, người Công Giáo gọi cảm nghiệm này là "nghỉ ngơi trong Thánh Thần.") Một vài giây sau, ông ta đứng lên và khi làm như vậy, ông nhận được thính giác. Sau đó một bà khác bước đến trước giáo đoàn và giang đôi tay về phía tôi rồi nói, "Chúa có thể làm gì với đôi tay này?" Bệnh thấp khớp đã làm méo mó đôi tay của bà và các khớp sưng to. Chúa bảo tôi hãy để bà đứng đó với đôi tay giơ lên để mọi người thấy và bà ca tụng Chúa. Và đó là điều tôi nói với bà. Khi bà đứng đó ca tụng Chúa với đôi tay giương cao, chúng tôi thấy bàn tay bà mở ra và các khớp sưng biến mất trước mắt mọi người.
Sau buổi cầu nguyện tối đó, Pat bạn tôi, ông làm bếp, Chị Smith và tôi đứng quanh bàn thờ để ca ngợi và cảm tạ Chúa vì những gì Người đã thi hành ngay giữa chúng tôi. Chị Smith đến đặt tay lên người tôi và nói tiên tri. Trong lời tiên đoán này, chị nói, "Tôi đừng lo lắng, Thiên Chúa sẽ cung cấp cho mọi nhu cầu của tôi vì đứa bé mới sinh này." Tôi không hiểu điều đó có nghĩa gì. Tôi nhủ thầm, "có lẽ Verma mang thai, hay gì đây?"
Ba tuần sau tôi tham dự bữa tiệc giữa những người cha và con trai ở nhà thờ chúng tôi. Một mục sư và con trai ông ta từ Giáo Hội "Four Square Gospel" ở Vista ngồi đối diện với tôi và Mark, con cả của tôi. Mục sư này cho biết ông sắp sửa đóng cửa nhà thờ của ông. Ông rất nản chí. Nhà thờ đã có trên hai mươi năm mà chỉ có ba người. Trong cuộc đối thoại, tôi nói với ông là tôi không muốn thấy bất cứ nhà thờ nào bị đóng cửa. Ông nói, "Vậy thì ông lấy nhà thờ ấy đi và xem ông có thể làm được gì." Tôi không hiểu tại sao nhưng tôi trả lời, "OK, tôi sẽ." Ông hỏi là tôi có đùa không. "Không," tôi trả lời, "tôi không đùa đâu." Ông nói nếu tôi thực sự có ý định ấy thì ông sẽ nói chuyện với Giám Quản và xem họ nghĩ gì. Một vài ngày sau, ông gọi điện thoại cho tôi và nói Giám Quản muốn nói chuyện với tôi. Do đó, khoảng một tuần sau, ông mục sư và tôi đến Santa Ana, California để nói chuyện với Tiến Sĩ Jefferies, vị Giám Quản. Ông nói tôi có thể thử. Hơn nữa, điều đó đâu có hại gì? Dầu gì họ cũng muốn đóng cửa. Khoảng năm hay sáu tuần sau khi tôi giảng bài đầu tiên ở trung tâm "Full Gospel Rescue Mission", tôi trở thành mục sư của Giáo Hội "Four Square Gospel".
Khoảng ba tuần sau khi tôi trở thành mục sư của nhà thờ này, tôi nghe về một sự phục hồi đức tin đang xảy ra ở Fallbrook, một thành phố nhỏ cách Vista khoảng 15 dặm. Tôi quyết định đến đó xem sao. Tôi không biết một ai ở đây và cũng không ai biết tôi. Sau khi vị mục sư giảng thuyết xong, ông bắt đầu cầu nguyện cho giáo đoàn. Sau khoảng hai mươi phút cầu nguyện, ông nhìn thẳng vào mắt tôi và nói, "Có một người ở đây và Thiên Chúa muốn nói với bạn. Xin ông vui lòng lên đây!" Tôi biết là ông muốn nói về tôi. Tuy nhiên, tôi chỉ ngồi ở đó. Sau đó ông nói, "Bạn đang ngồi ở phía bên này nhà thờ và bạn mặc bộ đồ đen." Vừa chỉ tay vào tôi, ông vừa nói, "này bạn, làm ơn lên đây. Tôi có lời từ Chúa nói với bạn." Tôi vẫn ngồi lì ở đấy. Vị mục sư này lại yêu cầu, "Bạn là một mục sư mới. Bạn mới chỉ làm mục sư trong thời gian rất ngắn. Vậy mục sư làm ơn lên đây. Tôi có lời từ Chúa nói với bạn." Tôi tiếp tục ngồi đó và không động đậy. (Nên nhớ rằng có thể một ai đó là mục sư mới, trẻ, mặc đồ đen ngồi trong nhà thờ này. Có thể họ đang nói với người ấy chứ? Có phải không).
Và rồi vị mục sư yêu cầu lần cuối cùng. Ông nói, "Này mục sư, đây là lần chót tôi gọi bạn lên đây. Bạn biết là tôi đang nói về bạn và tim bạn đập mạnh như muốn lọt ra khỏi lồng ngực. Này mục sư, làm ơn lên đây. Tôi có lời từ Chúa nói với bạn." Ông nói đúng. Tim tôi đập thình thịch đến độ muốn tung ra khỏi lồng ngực. Sau cùng, tôi đứng lên và bước về phía ông rồi hỏi, "Có phải tôi là người ông muốn nói đến?" Ông trả lời, "Phải, Anh Rice, sao anh lâu quá vậy?" Không ai trong nhà thờ biết tôi là ai. Ông này gọi tên tôi và không cách chi ông biết được tên tôi nếu không có Chúa giúp. Sau đó ông nói, "Này mục sư, Chúa nhờ tôi đưa đoạn sách thánh này cho bạn. Đoạn sách thánh là Thư I gửi cho tín hữu Côrintô 2:4-5, đoạn ấy viết, 'Tôi nói, tôi giảng mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng Thiên Chúa. Có vậy, đức tin của anh em mới không dựa vào lẽ khôn ngoan người phàm, nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa'".
Chúa muốn nói với tôi rằng tôi không giảng những gì tôi học được từ người khác. Đúng hơn, Chúa muốn tôi giảng bằng "bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng." Ông cho tôi thấy rằng nhà thờ của tôi là "em bé sơ sinh" mà Chị Smith đã đề cập đến trong lời tiên tri. Hơn thế nữa, Chúa còn ban cho tôi những gì cần để cai quản nhà thờ này. Người giúp tôi đi trước những người mà tôi dẫn dắt. Tôi không biết cai quản thế nào, tuy nhiên, tôi đã nhìn thấy Chúa thi hành vào tối ở San Diego. Do đó tôi khởi sự tìm kiếm mọi sự trong Kinh Thánh nói về sự chữa lành. Bất cứ gì tôi giảng là về sự chữa lành, và đoán thử xem. Mỗi lần tôi giảng là có người được chữa lành và nhà thờ bắt đầu gia tăng nhờ Thần Khí và quyền năng của Thiên Chúa. Chúng tôi thấy người ta được chữa lành khỏi mọi bệnh tật. Để tôi kể cho bạn nghe một số chữa lành và phép lạ mà Thiên Chúa đã làm cho nhà thờ này.
Một buổi tối Chúa Nhật nọ sau khi tôi giảng xong, Chúa cho tôi thấy qua sự hiểu biết của một ông đó và nói cho tôi biết về khó khăn của họ. Tôi đưa ông ta ra khỏi giáo đoàn, tôi cho ông biết là Chúa đã nói với tôi về ông và tôi hỏi điều đó có đúng không. Chúa cho tôi thấy ông này bị ung thư phổi giai đoạn cuối và bác sĩ cho biết chỉ còn ba tuần lễ để sống. Ông cho biết điều đó đúng. Ông nói vợ ông xin phép bác sĩ để đưa ông đến nghi thức chữa lành này. Khi xong nghi thức, vợ ông sẽ đưa lại bệnh viện. Tôi xức dầu cho ông và cầu xin Chúa chữa ông khỏi bệnh ung thư. Sau nghi thức, vợ ông đưa ông trở lại bệnh viện theo như lệnh của bác sĩ.
Khoảng ba tuần sau, ông và vợ trở lại nhà thờ của tôi. Họ cho biết vào hôm sau khi tham dự nghi thức chữa lành, ông được khám nghiệm và người ta không tìm thấy một dấu vết nào của bệnh ung thư. Một lần nữa Chúa lại cho tôi biết là ông này bị thiếu một xương sườn. Do đó, tôi hỏi ông, "Tại sao ông lại thiếu một xương sườn?" Ông cho biết khi giải phẫu, các bác sĩ phải lấy đi một xương sườn và rồi không ráp lại được trong lồng ngực. Tôi xức dầu cho ông và cầu xin Chúa đặt xương sườn trở lại cho ông. Khi tôi đang cầu nguyện, ông cho biết ông cảm thấy nóng ran chung quanh lồng ngực. Một vài tuần sau, ông và vợ trở loại với một mớ phim quang tuyến X chụp trước và sau. Chúa đã đặt một xương sườn mới vào lồng ngực của ông.
Một đêm kia Chúa cho tôi biết có một bà bị bệnh tim. Bà đến bác sĩ và được bảo tim của bà tiếp tục hư hại như trước, và có lẽ bà cần thay tim. Khi tôi cầu nguyện cho bà, bà cho biết bà cảm thấy râm ran chung quanh quả tim. Khi bà trở lại bác sĩ, ông không hiểu điều gì đã xảy ra vì bây giờ con tim của bà như của thiếu nữ. Không chỉ vậy, Chúa còn thay đổi loại máu cho bà. Trong một nghi thức khác, một bà xin tôi cầu nguyện, bà muốn có thai nhưng vì lý do nào đó bà không thể. Tôi xức dầu cho bà và cầu xin cho bà được mang thai. Tôi nói với bà rằng bà sẽ có con trai. Chín tháng sau, bà có một đứa con trai nặng 6.4 cân Anh. Tôi sẽ kể cho bạn nghe một chứng cớ thật đáng kinh ngạc nữa.
Một ngày kia tôi được gọi vào bệnh viện để ở với một gia đình thuộc về giáo đoàn của tôi. Họ có một đứa cháu đang sống với họ, tuy nhiên, nó không phải là Kitô Hữu và không tham dự một giáo hội nào cả. Khi sắp đến bệnh viện, tôi được cho biết là nó đã bị chết trong một tai nạn xe hơi. Nó say rượu và lái xe quá nhanh, khi quẹo đã đụng phải cái cây. Cổ nó bị gẫy làm hai khúc. Cảnh sát California cho biết hắn đã chết, tài xế xe cứu thương cũng nói nó đã chết và nhà thương tuyên bố hắn đã chết trên đường đến bệnh viện. Chúa nói với tôi là nếu tôi đến bên xác chết và khiển trách sự chết và ra lệnh sự sống trở lại với nó thì Chúa sẽ cho nó sống lại. Tôi từng thấy Chúa làm nhiều điều như vậy. Khi Chúa bảo tôi thi hành điều gì, dù nghe có điên rồ cách mấy, tôi cũng thi hành. Do đó, tôi hỏi thi hài nó ở đâu và đến nơi người ta đang đặt. Tôi yêu cầu họ cho tôi vài phút để ở một mình với nó. Nhân viên bệnh viện tưởng tôi là bạn nên cho tôi ở với nó vài phút. Thực sự chưa bao giờ tôi cầu nguyện cho người chết. Nếu điều này không có hiệu quả, tôi không muốn nhân viên bệnh viện nghĩ tôi là người điên. Khi ở một mình với nó, tôi chỉ thi hành những gì Chúa bảo tôi làm. Tôi đặt tay trên xác chết và khiển trách sự chết và ra lệnh sự sống trở lại với nó. Điều kế tiếp là tôi thấy nó la hét vang dội vì sự đau đớn cũng sống lại. Nhân viên bệnh viện chạy đến và một người trong bọn nói, "Tháo cái thẻ buộc ở ngón chân nó ra." Họ đưa tôi ra khỏi phòng và vội vã đẩy nó vào phòng cấp cứu.

|