CHƯƠNG 4: SỰ HIỆN DIỆN THỰC SỰ
hiều năm trước đây trong khi cầu nguyện, Chúa nói là sẽ sai tôi đi đánh thức "Người Khổng Lồ Mê Ngủ". Tôi không rõ "Người Khổng Lồ Mê Ngủ" ấy là gì và vì điều Chúa muốn nói thì chưa đến. Tuy nhiên, giờ đây tôi tin rằng điều đó đang xảy ra. Tôi tin rằng "Người Khổng Lồ Mê Ngủ" là Giáo Hội Công Giáo. Vì sau khi trở thành một tín hữu tin vào sự hiện diện thật sự của Chúa Kitô, một điều tôi nhận thấy đó là thiếu sự sùng kính Thánh Thể. Hy vọng rằng, thông điệp của tôi về sự hiện diện thật sự sẽ giúp thức tỉnh "Người Khổng Lồ Mê Ngủ" đối với sự hiện diện của Chúa Kitô trong bí tích Thánh Thể. Trở ngại thứ ba trong việc được chữa lành là không phân định Mình và Máu Chúa cách thích hợp. Chúa Giêsu Kitô có hiện diện trong Thánh Thể không? Nếu bạn hồ nghi sự hiện diện của Chúa Kitô trong Thánh Thể như trước đây tôi từng nghi ngờ thì câu trả lời dứt khoát là CÓ! Trước đây tôi không muốn tin rằng Chúa Kitô hiện diện trong Thánh Thể. Là một mục sư Tin Lành, tôi tin rằng bánh và rượu chỉ là dấu hiệu tượng trưng cho Mình và Máu Chúa Kitô. Tuy nhiên, Giáo Hội Công Giáo tin rằng khi linh mục thánh hiến bánh và rượu, bánh và rượu đó trở nên Mình và Máu Chúa Kitô. Để tôi kể cho bạn nghe điều gì đã xảy ra trong đời khiến tôi tin rằng Chúa Giêsu Kitô thực sự hiện diện trong Thánh Thể.
Người vợ đầu của tôi là Verma từ trần ngày 18 tháng Sáu, 1994. Chúng tôi kết hôn với nhau trong ba mươi ba năm. Làm sao tôi có thể sống mà không có nàng? Tim, con trai út của tôi, sắp sửa giải ngũ Hải Quân. Nó nói với tôi, "Bố ơi, bố ở trên Hoa Thịnh Đốn để làm gì? Sao bố không di chuyển xuống Arizona đây sống với vợ chồng con cho đỡ buồn?" Tôi thực sự cô đơn và thấy Tim nói đúng. Do đó, tôi thôi việc nhà thờ, dọn đồ đạc chở đầy chiếc xe của tôi và trực chỉ Arizona, bỏ lại tất cả những gì không chở nổi. Ít lâu sau khi đến Show Low, Arizona, tôi gặp một phụ nữ dễ thương tên là Anita Radler, bà là một người Công Giáo. Bà từng cầu xin để gặp một người chồng Kitô Giáo tốt lành và tôi cũng cầu xin cho gặp được một người vợ Kitô Giáo tốt lành. Tôi thích đời sống gia đình và có ai đó để bầu bạn. Không bao lâu chúng tôi cảm thấy Chúa đang trả lời cầu xin của chúng tôi và Người đang đưa chúng tôi lại với nhau. (Thực sự tôi muốn say đắm bà trước khi bà có cơ hội để thấy thực sự con người của tôi!) Bây giờ, chúng tôi đã kết hôn được sáu năm và đó là sáu năm tuyệt vời. Thiên Chúa biết rõ điều Người thực hiện khi Người đưa chúng tôi lại với nhau.

Một vài tháng sau khi tôi lấy Anita, một số người tôi gặp họ muốn tôi khởi sự một giáo đoàn mới và họ sẽ giúp tôi. Tôi thực sự không muốn khởi sự một giáo đoàn mới. Tuy nhiên, họ nài nỉ. Tôi nhượng bộ và khởi sự Nhà Thờ Lakeside Community. Tôi chỉ cai quản nhà thờ này trong thời gian ngắn. Chúa cho tôi thấy một người khác sẽ làm mục sư. Chúa để tôi khởi sự một giáo đoàn để tôi có thể trao lại cho người mà Chúa mời gọi. Sau đó tôi bắt đầu tham dự Giáo Hội Công Giáo với Anita. Không bao lâu tôi cảm thấy mình như một đứa con hoang đàng không được đón nhận. Vấn đề ở chỗ, tuy tôi là một Kitô Hữu trên năm mươi năm và là mục sư trên ba mươi năm, những người Công Giáo này không cho tôi rước lễ. Tôi hỏi vị linh mục là tôi phải làm gì để gia nhập Giáo Hội Công Giáo và có thể rước lễ. Người bảo tôi phải theo học các lớp RCIA và tôi đã tuân theo. Tuy nhiên, tôi phải thú nhận là trong lớp học về sự hiện diện thật của Chúa Kitô trong Thánh Thể, tôi thầm nghĩ, "đúng vậy, mình phải làm như thực sự tin tưởng điều đó."
Vào Chúa Nhật Phục Sinh 1999, tôi được nhận vào Giáo Hội Công Giáo. Năm đầu tiên sau khi là người Công Giáo, khi tôi xếp hàng lên rước lễ, tôi thường nói chuyện với Chúa: "Chúa ơi, giờ đây Chúa và con biết là bánh và rượu không thực sự trở nên Mình và Máu Chúa. Đó chỉ là dấu hiệu tượng trưng cho Mình Máu Chúa, nhưng thưa Chúa, con làm điều này chỉ để tưởng nhớ những gì Chúa đã làm cho con." Hơn thế nữa, vào lúc này tôi nghĩ là những ngày phục vụ đã qua, vì tôi không phải là một linh mục, tôi cũng không thể trở thành linh mục vì đã lập gia đình. Tôi cũng không nghĩ là chức phó tế hợp với mình và giờ đây khi gia nhập Giáo Hội Công Giáo, người Tin Lành cũng chẳng muốn có tôi. Tuy nhiên, vào tháng Ba năm 2000 một người truyền giáo của "Catholic-Lay Evangelist" (Giáo Dân Rao Giảng Tin Mừng) tên là Brendan Case đến thành phố.
Tôi hỏi Anita, "Catholic-Lay Evangelist là cái quái gì?" Nàng cho biết những thừa tác viên chức thánh trong Giáo Hội Công Giáo chỉ có các giám mục, linh mục và phó tế. Với trường hợp của Brendan Case, tôi tự nhủ, "tên này gan thật, vào đêm cuối cùng của chương trình năm này, hắn sẽ cầu nguyện cho bệnh nhân. Thôi đi, hãy về đi, người Công Giáo không cầu nguyện cho bệnh nhân." Đêm đầu tiên, Anita đến tham dự một mình còn tôi ở nhà. Cô ấy nói với Brendan rằng tôi đã từng phục vụ người bệnh trên hơn ba mươi năm. Lúc đầu, ông ấy nói, "Tốt quá", tuy nhiên, một vài phút sau, ông trở lại gặp Anita và nói ông muốn gặp tôi. Ngày hôm sau, trời đổ tuyết nhiều quá nên tôi không thể đi làm. Tôi gọi ông Brendan và hỏi ông có muốn đến nhà uống cà phê và nói chuyện không, và ông đồng ý. Chúng tôi nói chuyện về thừa tác vụ và về tôi trong một vài giờ đồng hồ. Trong câu chuyện, ông hỏi tôi có muốn tham gia nhóm cầu nguyện của ông vào tối chữa lành không. Dĩ nhiên, tôi vui sướng để tham gia nhóm của ông. Cầu nguyện cho bệnh nhân trong Giáo Hội Công Giáo, ông không đùa chứ? Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng điều đó có thể xảy ra. Brendan thích kiểu cầu nguyện cho bệnh nhân của tôi và hỏi tôi có muốn cộng tác với ông trong một vài tuần nữa ở Globe, Arizona không. Tôi nhận lời. Để chuẩn bị chính tôi cho việc chữa lành, tôi quyết định ăn chay để biết ý Chúa Kitô.
Trong khi giữ chay, Chúa bắt đầu dậy tôi về sự hiện diện thật của Người trong Thánh Thể tôi nói với Chúa, "Chúa biết con yêu mến Chúa và con muốn biết sự thật. Khi vị linh mục thánh hóa bánh và rượu, những thứ ấy có thật sự trở nên Mình và Máu Chúa không?" Để trả lời câu hỏi đó, Chúa đưa tôi đến Phúc Âm Gioan, "Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống. Người Do-thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: 'Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?'. Đức Giê-su nói với họ: 'Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy. Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời'" (Gioan 6:47-58).
Sau đó Người dẫn tôi đến thư I Côrintô, "Thật vậy, điều tôi đã lãnh nhận từ nơi Chúa, tôi xin truyền lại cho anh em: trong đêm bị nộp, Chúa Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng tạ ơn, rồi bẻ ra và nói: 'Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em; anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.' Cũng thế, cuối bữa ăn, Người nâng chén và nói: 'Đây là chén Máu Thầy, Máu đổ ra để lập Giao Ước Mới; mỗi khi uống, anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy.' Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết. Vì thế, bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa. Ai nấy phải tự xét mình, rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này. Thật vậy, ai ăn và uống mà không phân biệt được Thân Thể Chúa, là ăn và uống án phạt mình. Vì lẽ đó, trong anh em, có nhiều người ốm đau suy nhược, và cũng có lắm người đã chết" (1 Cor. 11:23-30). Sau đó Chúa nói với tôi, "Bob, nếu Ta muốn nói rằng bánh và rượu chỉ là tượng trưng cho Mình và Máu Ta, thì Ta đã nói với các môn đệ, này các con, bánh và rượu này chỉ tượng trưng cho Mình và Máu Ta. Nhưng đó không phải là điều Ta muốn nói. Ta nói đây là Mình Ta… đây là Máu Ta." Đây là điều không dễ cho tôi chấp nhận.
Tôi luôn tin tưởng và dậy rằng bánh và rượu chỉ là dấu chỉ của Mình và Máu Chúa. Tôi đã không giảng dậy sai lầm vì với cộng đồng Tin Lành, đó chỉ là dấu chỉ. Mục sư Tin Lành không làm và cũng không thể thánh hóa bánh và rượu trở thành Mình và Máu Chúa Giêsu Kitô. Người duy nhất có thể thánh hóa bánh và rượu để trở thành Mình và Máu Chúa Giêsu Kitô là một linh mục Công Giáo. Tôi thực sự ghen tức với linh mục Công Giáo. Tôi có thể cầu xin cho người đau ốm được chữa lành, người chết được sống lại. Nhưng tôi không thể thánh hóa bánh và rượu và biến chúng thành Mình và Máu của Chúa. Đặc ân đó chỉ dành cho các linh mục Công Giáo. Thật là một niềm vui và đặc ân mà họ được chia sẻ. Chắc chắn phải là một cảm giác bàng hoàng. Đã đến lúc chúng tôi phải đi Globe, Arizona để cầu nguyện chữa lành. Trước buổi tối hôm đó tôi chưa bao giờ thấy Mình Thánh được trưng bầy để thờ lậy. Được đặt trên bàn thờ là một mặt nhật và trong đó là Mình Thánh. Khi Brendan giảng tối hôm ấy, tôi ngồi ngay phía trước và nhìn vào Mình Thánh. Bỗng dưng khuôn mặt của Chúa Kitô hiện ra ngay giữa Mình Thánh. Như thể Chúa nói với tôi, "thấy không Bob. Ta thực sự hiện diện trong Thánh Thể." Tôi thưa, "Lậy Chúa, con hiểu rồi."
Chúa bắt đầu dậy tôi thấu hiểu về sức mạnh của Người. Nếu Người thực sự hiện diện trong Thánh Thể thì quyền năng của Chúa cũng vậy, bởi vì Người không thể tách biệt với quyền năng của Người. Quyền năng chữa người đau ốm, rửa sạch bệnh cùi, cho kẻ chết sống lại và khử trừ ma qủy cũng hiện diện trong Thánh Thể. Tôi hỏi Chúa, "Lậy Chúa, nếu tất cả những điều này là sự thật, có cách nào Chúa dùng con trong Giáo Hội Công Giáo không?" Chúa nói với tôi, "Có, Tác Vụ Trong Sự Hiện Diện Chúa." Tôi thưa, "Dạ, lậy Chúa, đây là những người nào? Làm sao con liên lạc với họ? Họ ở đâu?" Chúa nói, "Không, con không hiểu. Đó là tác vụ mới của con. Con hỏi Ta là có thể nào dùng con trong Giáo Hội Công Giáo không, và câu trả lời là có. Danh xưng tác vụ mới của con là 'Trong Sự Hiện Diện Chúa.'"
Sau đó tôi hỏi Chúa, "Vậy thì lậy Chúa, Chúa muốn con làm gì trong tác vụ này?" Chúa dẫn tôi đến với Mátthêu 10:7-8, "Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến. Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ…" Chúa nói, "Này Bob, nếu con đi rao giảng Nước Trời đã đến, Ta sẽ chữa lành bệnh tật, tẩy sạch cùi hủi, cho kẻ chết sống lại và trừ qủy." Tôi thưa với Chúa là tôi sẽ thi hành điều đó và nói cho Chúa biết về ý tưởng của tôi về ý nghĩa của đoạn sách thánh này. Chúa bảo tôi, "Tuy căn bản là như vậy, nhưng đó không phải là ý nghĩa thực." Tôi thưa, "Vậy lậy Chúa, đoạn kinh thánh đó có nghĩa gì?" Và Người nói, "Này Bob, lý do mà nước trời đã đến là vì Ta thực sự hiện diện trong Thánh Thể. Nếu con đi và rao giảng, hãy nói với dân chúng rằng Ta hiện diện trong Thánh Thể, Ta sẽ chữa lành bệnh tật, cho kẻ chết sống lại, tẩy sạch cùi hủi và xua trừ ma qủy."
Sau khi chia sẻ điều này với Anita, cô hỏi tôi, "Anh có nghĩ là anh sẽ trở về với Tin Lành không?" Câu trả lời của tôi cho Anita là, "anh phải đến với ai nữa?" Thánh Phêrô đã trả lời như vậy với Chúa trong Gioan 6:66-68: "Từ lúc đó, nhiều môn đệ rút lui, không còn đi theo Người nữa. Vậy Đức Giê-su hỏi Nhóm Mười Hai: 'Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?' Ông Si-môn Phê-rô liền đáp: 'Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời.'" Tôi không biết là có hội thánh Tin Lành nào tin vào sự hiện diện thật sự của Chúa Kitô không! Bây giờ tôi tin rằng khi vị linh mục Công Giáo thánh hóa bánh và rượu, chúng thực sự trở nên Mình và Máu của Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Một khi điều này là sự thật thì quyền năng của Chúa Kitô để chữa lành bệnh tật cũng hiện diện trong Thánh Thể. Giờ đây Chúa trao cho tôi và Anita "Tác Vụ Trong Sự Hiện Diện Chúa," qua đó tôi rao giảng tin mừng rằng "Nước Trời đã đến" vì Chúa Giêsu Kitô thực sự hiện diện trong Thánh Thể.
Tại sao quá nhiều người Công Giáo lên rước Mình Thánh nhưng lại thiếu sự tôn kính? Đối với tôi, dường như nhiều người Công Giáo trở nên lạnh nhạt, chai lì, thờ ơ với sự hiện diện thật của Chúa Kitô. Ngay cả một số người không tin vào sự hiện diện thật của Chúa Kitô. Có thể họ tin điều đó trong đầu nhưng không trong tâm hồn. Có lẽ họ trong giáo hội quá lâu và điều đó không còn quan trọng nữa. Và đó là điều đáng buồn. Tôi thực sự tin rằng hầu hết người Công Giáo "đạo dòng" không hiểu về món qùa đáng kinh ngạc mà họ có trong Thánh Thể. Khi còn nhỏ, có lẽ họ đã học hỏi về sự hiện diện thật của Chúa Kitô, nhưng bây giờ họ không còn coi trọng nữa. Tôi không muốn nói là họ không biết về điều ấy. Điều tôi muốn nói là họ có kiến thức trong đầu nhưng họ cần phải tin điều đó trong tâm hồn! Hãy suy nghĩ về điều ấy. Bạn nghĩ gì khi đến rước Mình và Máu Thánh Chúa Kitô? Chúng ta hãy đọc lại thư I Côrintô: Ai nấy phải tự xét mình, rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này. Thật vậy, ai ăn và uống mà không phân biệt được Thân Thể Chúa, là ăn và uống án phạt mình. Vì lẽ đó, trong anh em, có nhiều người ốm đau suy nhược, và cũng có lắm người đã chết" (I Cor. 11:28-30). Bạn có cho rằng lý do mà nhiều người đau yếu và bệnh hoạn và ngay cả một số người phải chết vì họ không phân định Mình Chúa một cách xứng hợp không? Bạn có hiểu ý nghĩa của sự phân định không? Phân định điều gì đó là: "Lĩnh hội, với thị giác và trí hiểu; là thấu hiểu; là nhận rõ bằng trí óc; là nhận biết sự khác biệt tinh tế; hoặc thấu suốt." Sự nhận biết ai là người mà bạn đang lãnh nhận có thấu suốt tâm hồn bạn không? Không phải bằng cái đầu, nhưng trong tâm hồn bạn! Tôi không thể phán đoán điều đó, chỉ có bạn mới trả lời được!
Cũng như vậy, tại sao nhiều người Công Giáo vội vàng ra về trước khi chấm dứt Thánh Lễ? Cha sở luôn nhắc nhở rằng Thánh Thể là tâm điểm đức tin và là phần quan trọng nhất của Thánh Lễ. Nếu đúng vậy thì tại sao lại vội vàng lướt qua phần rước lễ? Vội vàng lướt qua phần quan trọng nhất của Thánh Lễ là điều không có ý nghĩa đối với tôi. Tôi hiểu tại sao cha sở lại vội vàng, là vì ai ai cũng muốn ra khỏi nhà thờ. Nếu tôi là một linh mục Công Giáo và biết về sự hiện diện thật của Chúa Kitô, tôi sẽ dành nhiều thời giờ về phần rước lễ hơn bất cứ phần nào khác. Tôi không biết bạn nghĩ thế nào, hay có lẽ chỉ một mình tôi như vậy, có lẽ tôi là một người cuồng tín. Nếu một người thực sự tin rằng Chúa Giêsu Kitô đang hiện diện trong Thánh Thể, họ sẽ kính sợ. Họ sẽ qùy xuống thờ lậy trước mặt Thiên Chúa! Họ sẽ muốn ở với Chúa càng lâu nếu có thể. Họ sẽ không vội vã ra khỏi nhà thờ về nhà để xem đấu banh trên truyền hình hoặc bất cứ lý do gì khác mà sẽ dành chút thời giờ cho Chúa và Đấng Cứu Độ chúng ta!
Khi tôi bắt đầu ý thức về sự hiện diện thật của Chúa Kitô, hai điều đã xảy ra. Thứ nhất, tôi cảm thấy tràn ngập tình yêu Chúa Giêsu. Thứ hai, Thánh Lễ bắt đầu có ý nghĩa đối với tôi. Mỗi phần của Thánh Lễ đều quan trọng theo phương cách riêng. Các bài đọc và bài giảng thì quan trọng vì nhiều lý do, kể cả sự kiện là Chúa xác nhận Lời Người với các dấu chỉ sau. "Còn các Tông Đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng" (Máccô 16:20). Có thể bạn không nghĩ như vậy, nhưng ngay cả phần dâng của lễ cũng quan trọng. Thứ III của Thánh Gioan (c. 2) viết, "Anh thân mến, tôi cầu chúc anh được thịnh đạt mọi thứ và thể xác mạnh khoẻ cũng như tinh thần phấn chấn." Làm thế nào Thiên Chúa làm chúng ta thịnh đạt nếu chúng ta không trao cho Người bất cứ gì để Người tác động?
Sách Malaki 3:8-12 viết, "Người phàm có được phép lường gạt Thiên Chúa không? Vậy mà các ngươi đã lường gạt Ta! Các ngươi nói: 'Chúng tôi lường gạt Ngài ở chỗ nào?' Về thuế thập phân và phần trích dâng. Chính các ngươi đang mắc tai hoạ, thế mà các ngươi lại lường gạt Ta, các ngươi và toàn dân. Các ngươi hãy đem tất cả thuế thập phân vào nhà kho, để có lương thực trong Nhà Ta. Hãy làm thế thử xem Ta có mở cổng trời cho các ngươi, hoặc có tuôn đổ phúc lành dư dật xuống trên các ngươi không? - ĐỨC CHÚA các đạo binh phán. Vì các ngươi, Ta đã ngăn cản không cho cào cào phá hoại hoa màu ruộng đất của các ngươi, không để cho nho ngoài đồng không sinh trái, - ĐỨC CHÚA các đạo binh phán. Mọi dân tộc sẽ khen các ngươi có phúc, vì các ngươi sẽ là mảnh đất xinh đẹp, - ĐỨC CHÚA các đạo binh phán." Thiên Chúa muốn chúc lành và làm cho bạn thịnh đạt. Tuy nhiên, nếu chỉ bỏ vào rổ tiền một hai đồng thì đó không phải là thuế thập phân. Đó là lường gạt Chúa. Trong bài đọc trên, Thiên Chúa nói chúng ta hãy thử thách Chúa. "Hãy đem tất cả thuế thập phân vào nhà kho, để có lương thực trong Nhà Ta. Hãy làm thế thử xem Ta có mở cổng trời cho các ngươi, hoặc có tuôn đổ phúc lành dư dật xuống trên các ngươi không?" Còn khi linh mục thánh hóa bánh và rượu thì thế nào, điều đó có quan trọng không?
Trong lớp RCIA, tôi được dậy rằng đây là tâm điểm của đức tin Công Giáo! Tuy nhiên, hầu hết người ta nghĩ gì về giây phút quý báu này? Người ta nói với tôi, "Ông Bob ơi, ông thật may mắn là vì ông đã thấy nhiều phép lạ. Tôi chưa từng thấy phép lạ nào." Nếu bạn bảo tôi là chưa bao giờ thấy phép lạ, có lẽ bạn chưa bao giờ quan sát vị linh mục thánh hóa bánh và rượu. Mỗi lần linh mục thánh hóa bánh và rượu, một phép lạ xảy ra. Bánh và rượu bình thường trở nên bất thường, là Mình và Máu của Chúa chúng ta, Chúa Giêsu Kitô! Bạn có nhận biết Mình Thánh Chúa một cách thấu đáo vào lúc đó không? Trước khi tôi nhận biết sự hiện diện thật của Chúa Kitô trong Thánh Thể, có Chúa biết tôi nghĩ gì vào phần quan trọng nhất của Thánh Lễ. Nhưng, giờ đây tôi thực sự khích động vào giây phút quan trọng của Chúa và tôi theo dõi từng cử chỉ của linh mục. Khi người đọc lời thánh hiến để biến đổi bánh trở nên Thân Thể Chúa Kitô, tôi thấy mình cúi đầu trước Thân Thể của Chúa Kitô và nói, "Lậy Chúa, lậy Thiên Chúa của con." Khi người nâng chén và cầu nguyện, tôi thấy mình thì thầm, "Đây, Máu của Con Chiên đã xóa sạch mọi tội lỗi, bệnh tật."
Khi bạn đến nhận Mình Thánh, điều gì trong đầu bạn? Bạn có nghĩ về phép lạ vừa mới xảy ra trước mắt bạn, hay bạn nghĩ về điều gì khác? Bạn sắp sửa lãnh nhận Mình và Máu Chúa Giêsu Kitô và đây phải là giây phút vô cùng đặc biệt của Thánh Lễ. Còn sau khi rước Mình và Máu Thánh Chúa thì sao? Bạn có ý thức về điều vừa mới thi hành không? Bạn có nhận biết đó là Mình và Máu Chúa Giêsu Kitô hiện đang trong người bạn, hay bạn là người đầu tiên ra bãi đậu xe chỉ để vội vã về nhà xem trận đấu banh trên truyền hình, hay chỉ vì muốn chỗ đầu tiên trong hàng dài những người đứng đợi ở nhà hàng ăn bạn ưa thích? Đức TGM Michael J. Sheehan của Santa Fe, New Mexico, viết lá thư mục vụ về Thánh Thể năm 1995. Trong thư này, người nhận xét rằng một cuộc thăm dò người Công Giáo cho thấy chỉ có 30% tin vào sự hiện diện Thánh Thể của Chúa Kitô theo như Giáo Hội Công Giáo dậy bảo. Bạn ơi, đó là một nhận xét thật buồn về đức tin người Công Giáo chúng ta. Hãy nghĩ xem, thật khác biệt biết bao nếu con số thống kê ấy bị đảo ngược, và 70% người Công Giáo tin vào sự hiện diện thật của Chúa Kitô thay vì 30%. Điều gì sẽ xảy ra khi 70% người Công Giáo nhận biết đó là Mình Chúa Kitô? Bẩy mươi phần trăm tin rằng Thiên Chúa sẽ lắng nghe và nhận lời họ cầu xin. Bẩy mươi phần trăm tin vào quyền năng của Thiên Chúa và Người muốn chữa lành dân Người khỏi mọi bệnh tật. Ôi chao, tôi thật phấn khởi khi nghĩ đến điều đó.
Còn bạn thì sao? Bạn có tin thật rằng Chúa Giêsu Kitô thực sự hiện diện trong Thánh Thể không? Bạn có kính sợ nhận biết Mình và Máu Chúa không? Bạn có tin rằng chính quyền năng của Chúa Giêsu 2000 năm trước cũng đang hiện diện trong Thánh Thể không? Bạn có cần Chúa chạm đến bạn hôm nay không? Bạn có tin rằng Chúa muốn chữa lành bạn hôm nay không? Trong thư I của Thánh Gioan, 5:14-15, nói rằng: "… hãy tin tưởng vào Người, đó là nếu chúng ta xin điều gì hợp ý Người, Người sẽ nhận lời chúng ta. Nếu chúng ta biết rằng Người nhận lời chúng ta xin, thì chúng ta cũng biết rằng chúng ta sẽ được những gì chúng ta đã xin Người." Có phải Chúa muốn bạn được chữa lành? Tôi dứt khoát tin tưởng rằng ý Chúa muốn bạn được chữa lành và được thoát khỏi mọi bệnh tật. Thư III của Gioan viết, "Anh thân mến, tôi cầu chúc anh được mọi bề thịnh đạt: thể xác mạnh khoẻ và tinh thần phấn chấn" (2). Isaia 53:5 viết: "Chính người đã bị đâm vì chúng ta phạm tội, bị nghiền nát vì chúng ta lỗi lầm; người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an, đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành."
Trên thập giá cách đây 2,000 năm, Chúa Giêsu đã trả giá cho bạn để bạn được lành lặn. Tất cả những gì phải làm là bạn TIN VÀO NGƯỜI. Đừng hồ nghi điều đó. Nếu nói rằng, "Tôi không biết chắc, hay tôi hy vọng sẽ được chữa lành" thì không phải là tin, đó là hy vọng. Thánh Giacôbê viết, "Người ấy phải cầu xin với lòng tin không chút do dự, vì kẻ do dự thì giống như sóng biển bị gió đẩy lên vật xuống. Người ấy đừng tưởng mình sẽ nhận được cái gì của Chúa: họ là kẻ hai lòng, hay thay đổi trong mọi việc họ làm" (Gia 1:6-8). Trong Máccô 11:22-24 Chúa Giêsu nói với các môn đệ: "Anh em hãy tin vào Thiên Chúa. Thầy bảo thật anh em: nếu có ai nói với núi này: 'Dời chỗ đi, nhào xuống biển!', mà trong lòng chẳng hồ nghi, nhưng tin rằng điều mình nói sẽ xảy ra, thì sẽ được như ý. Vì thế, Thầy nói với anh em: tất cả những gì anh em cầu xin, anh em cứ tin là mình đã được rồi, thì sẽ được như ý". Bởi thế hãy có lòng tin và tin tưởng vào Thiên Chúa. Hãy biết rằng Chúa muốn bạn được chữa lành và hãy tin vào Người để được lành lặn. Trong thư I Gioan 5:14-15 nói rằng: "… hãy tin tưởng vào Người, đó là nếu chúng ta xin điều gì hợp ý Người, Người sẽ nhận lời chúng ta. Nếu chúng ta biết rằng Người nhận lời chúng ta xin, thì chúng ta cũng biết rằng chúng ta sẽ được những gì chúng ta đã xin Người."
Bạn có cơ hội để được chữa lành trong mọi Thánh Lễ. Mọi Thánh Lễ có thể là, và phải là Thánh Lễ Chữa Lành. Chúa Giêsu Kitô thực sự hiện diện trong Thánh Thể cũng như quyền năng chữa lành của Người. Bởi đó, nếu bạn cần được chữa lành, đầu tiên hãy đọc "Kinh Tha Thứ". Thánh Mátthêu nói với chúng ta: "Thật vậy, nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em." Hãy xin Chúa cho biết những ai cần bạn tha thứ, và hãy tha thứ cho họ để Thiên Chúa có thể tha thứ cho bạn. Những người ấy có thể làm bạn rất đau lòng và có lẽ vết thương ấy vẫn còn đó, nhưng bạn phải tha thứ cho họ, dù bạn thích hay không. Hãy thành thật mở lòng cho Chúa. Trong khi đọc Kinh Tha Thứ, hãy xin Chúa cho thấy trong đời bạn còn có tội nào mà bạn chưa xưng thú, và hãy đi xưng tội để làm hòa với Thiên Chúa. Bấy giờ bạn mới sẵn sàng để tham dự Thánh Lễ, hãy kính sợ nhận biết Mình và Máu Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Hãy đọc lời cầu nguyện sau để được chữa lành qua Thánh Thể.
"Lậy Chúa, con đến với Chúa trong sự tan nát, bệnh hoạn, khổ sở và cần được chữa lành khỏi bệnh (kể ra bệnh của bạn). Con biết và tin rằng Chúa thực sự hiện diện trong Thánh Thể và quyền năng chữa lành của Chúa cũng hiện diện trong Thánh Thể. Lậy Chúa, xin ban cho con điều con mong ước. Xin Chúa hãy chữa con khỏi bệnh (kể ra bệnh của bạn). Và giờ đây, lậy Chúa, khi con sắp sửa rước Chúa trong Thánh Thể, con đến với Chúa trong một niềm tin trông đợi được Chúa chữa lành. Con cảm tạ Chúa, lậy Chúa. Con chúc tụng Chúa, lậy Chúa, và con yêu mến Chúa. Amen."
Tôi muốn bạn tin rằng bạn sẽ được khỏi ngay tức thì. Tuy nhiên, nhiều khi sự chữa lành xảy ra sau một thời gian. Sự chữa lành có thể khởi sự ngay khi bạn cầu nguyện, nhưng phải mất một thời gian trước khi bạn thấy kết quả trọn vẹn. Một thí dụ điển hình cho điều này là khi bạn bị bệnh nào đó và đến gặp bác sĩ, và sau khi chẩn đoán căn bệnh ông ta cho thuốc uống, ba lần một ngày trong ba mươi ngày. Bạn không khỏi bệnh ngay lập tức khi uống viên thuốc đầu tiên. Bạn phải uống hết số thuốc ấy trước khi cơ thể bạn hoàn toàn bình phục. Được chữa lành qua sự cầu nguyện nhiều khi cũng giống như vậy. Sự chữa lành có thể khởi sự ngay khi bạn cầu nguyện, tuy nhiên, cần phải một thời gian trước khi bạn thấy kết quả trọn vẹn. Bởi thế, nếu bạn không được lành lặn ngay tức thì, đừng nản chí nhưng hãy tiếp tục trở lại với Thánh Thể và tiếp tục cầu xin cho đến khi hoàn toàn lành lặn. Để tôi kể cho bạn nghe một thí dụ về điều tôi muốn nói. Mới đây tôi cầu nguyện cho một ông bị ung thư da ở mũi. Theo lời ông diễn tả, ông trông giống như con Rudolph (con nai mũi đỏ). Tuy nhiên, sau một vài ngày, bệnh ung thư bắt đầu tan biến. Cho đến lúc tôi viết sách này, bệnh của ông hoàn toàn biến dạng, chỉ còn một vết nâu nhỏ ở đỉnh mũi. Sự chữa lành của ông không ngay lập tức. Sự chữa lành của ông xảy ra sau một thời gian, bởi thế đừng nản chí nếu bạn không được chữa lành ngay lập tức. Hãy xin được chữa lành ngay lập tức, nhưng nếu không được, hãy tiếp tục rước Mình Thánh với đức tin trông đợi.

|