Chương 11: NHỮNG LUỒNG GIÓ THAY ĐỔI
iến trình từ bỏ bắt đầu vào một Chúa Nhật cách đó vài tuần, trong một cuộc họp mặt thường lệ. Tôi nghĩ dường như cả hai ông bà Old và Mitchell có vẻ buồn bã thất thường vào tối hôm đó.
"Chuyện gì vậy?" Vừa hỏi, tôi vừa bước vào phòng khách của ông bà Old. Ông Old ngước cổ nhìn lên trần nhà.
Ông trả lời ngắn gọn: "Hai vợ chồng tôi đang nghỉ phép một năm."
Phản ứng đầu tiên của tôi là hoảng hốt khi nghĩ mình bị bỏ rơi. Tôi phải làm gì nếu không có hai ông bà Old! Dĩ nhiên, tôi vẫn còn ông bà Mitchell, nhưng tôi lệ thuộc vào sự giúp đỡ của cả hai gia đình. Ông bà Mitchell là người đầu tiên đưa tôi vào giáo hội; ông bà Old từng đi bên cạnh tôi. Có phải đây mới là khởi đầu? Bao lâu nữa thì tôi mất cả hai gia đình?
Bà Old có lẽ đọc được tâm tư của tôi. Bà bước đến cầm lấy tay tôi. Nước mắt lưng tròng, bà nói:
- Em yêu dấu. Em phải biết rằng luôn luôn xảy ra như vậy. Những người chúng ta yêu mến sẽ từ bỏ chúng ta. Chỉ có Đức Giêsu luôn luôn ở với em.
Bây giờ, ông Ken đến bên cạnh bà.
Ông nói: "Bà Bilquis này. Bà phải biết rằng Chúa không bao giờ đưa bà ra khỏi hoàn cảnh an toàn trừ khi Người có một mục đích. Vì lý do đó, bây giờ bà có thể hân hoan, ngay cả giữa những khổ tâm."
Chúng tôi chỉ ở với nhau thêm một vài tuần. Ngày chia tay càng gần hơn, mang theo một cảm giác bất hạnh. Tất cả chúng tôi cố gắng giữ vững đức tin vì sự trống trải bởi vắng mặt ông bà Old, nhưng đó chỉ là bên ngoài, không phải là thực tế.
Đó là một ngày buồn khi ông bà Mitchell và tôi cũng như một số khác trong nhóm Kitô Giáo đến nhà ông bà Old để từ giã. Chúng tôi cố gắng hết sức để cử hành phút biệt ly nhưng tâm hồn chúng tôi nặng chĩu. Chúng tôi cố gắng coi giây phút này như cơ hội để "sai họ đi" chứ không phải "từ giã họ."
Đó là một tấn tuồng can đảm. Nhưng trong thâm tâm, khi chúng tôi nhìn theo chiếc xe chất đầy hành lý của ông bà Old lăn bánh về đường Đại Thụ, dường như mọi người đều thấy rằng đời sống sẽ không còn phong phú như trước.
Khi tôi lái xe về nhà hôm ấy, tôi có cảm giác kỳ lạ về chính tôi, bây giờ, cô đơn trong một cộng đồng thù hận. Thật buồn cười. Nói cho cùng, ông bà Mitchell vẫn ở Wah mà!
Tiến trình từ bỏ xoay chiều một cách bất ngờ vào một buổi sáng, sau khi ông bà Old từ giã một vài tháng, khi Bác sĩ Daniel Baksh điện thoại cho tôi. Ông cho biết chính ông và Bác sĩ Stanley Mooneyham, đại diện cho tổ chức gọi là World Vision, có trụ sở ở California, USA, muốn đến thăm tôi. Tôi chưa bao giờ nghe biết về tổ chức của ông nhưng nhà tôi luôn rộng mở đón tiếp mọi người, ngay cả những người tò mò muốn biết thế nào là một người Hồi Giáo trở về Kitô Giáo.
Một vài ngày sau, cả hai ông ấy đến. Khi chúng tôi ăn tối xong, Bs Mooneyham bắt đầu lên tiếng và hiển nhiên là ông không phải là người hiếu kỳ. Ông rất thích câu chuyện hoán cải của tôi, không sao cả, nhưng tôi cảm thấy tốt hơn ông cũng nên thích thú với câu chuyện hoán cải của người làm vườn. Khi chúng tôi uống trà, ông đi vào đề.
Bs Mooneyham hỏi, "Thưa bà Sheikh, bà sẽ đến Tân Gia Ba để làm chứng cho Đức Kitô chứ?"
"Tân Gia Ba?"
"Mục sư Billy Graham đang chuẩn bị một đại hội ở đây gọi là Christ Seeks Asia (Đức Kitô Tìm Kiếm Á Châu). Đại hội sẽ dành cho Kitô Hữu Á Châu của đủ mọi dân tộc-Nam Dương, Nhật, Ấn Độ, Đại Hàn, Trung Hoa, Pakistan. Chứng tá của bà sẽ phấn khởi chúng tôi."
Nghe có vẻ không xuôi. Tôi có đủ việc phải làm ngay tại Wah mà chẳng phải đi đâu hết.
Tôi trả lời: "Tôi sẽ cầu nguyện về điều đó."
"Xin bà vui lòng chấp nhận!" Bs Mooneyham lên tiếng và sau đó không lâu ông chào từ giã.
Thật lâu sau khi Bs Mooneyham đi khỏi, tôi ngồi ở hàng hiên suy nghĩ và cầu nguyện như tôi đã hứa về lời mời này. Một phần con người tôi thì nói rằng tôi phải lợi dụng cơ hội này. Phần kia lại nói tôi đừng suy nghĩ về điều đó.
Và sau đó một ý tưởng khác nảy ra trong đầu.
Giấy thông hành của tôi. Dĩ nhiên, nó sắp sửa hết hạn. Nó phải được gia hạn nếu tôi muốn đi Tân Gia Ba. Ở Pakistan vào lúc đó có nhiều thói quan liêu khi xin giấy thông hành. Hoàn cảnh dường như bất khả. Một số người gửi giấy thông hành đến để xin gia hạn và không bao giờ nhận lại.
Sao không coi tình thế này như tiếng nói của Chúa? Nếu Người muốn tôi đi, Người sẽ lo liệu từng chi tiết cho giấy thông hành.
Ngay chiều hôm đó, tôi điền giấy tờ cần thiết và gửi cho các viên chức trách nhiệm. Khi bỏ vào thùng thư tôi không hồ nghi gì rằng đây là một từ chối để đi Tân Gia Ba.
Một tuần sau, một phong bì từ cơ quan chính phủ gửi đến.
Tôi mỉm cười, "Đây chỉ là bước đầu để được gia hạn, còn nhiều giấy tờ phải điền nữa. Và như vậy sẽ mất vài tháng."
Tôi mở thư.
Kìa, giấy thông hành đã được gia hạn, được đóng dấu.
Và vì thế, một vài tháng sau, tôi từ giã cháu Mahmud và lái xe xuống Lahore. Ở đây tôi ghé thăm Khalid, người con trai, trước khi tiếp tục lái đến Karachi là nơi tôi sẽ bay sang Tân Gia Ba. Mặc dù lúc bấy giờ là năm 1968 và đã một năm rưỡi kể từ khi tôi được gặp Chúa, Khalid rất giống với những người trong dòng họ, có vẻ không tha thiết gì với chuyện tôi đang làm.
Sau đó khi ngồi trên phản lực cơ ở Karachi và suy nghĩ về chương trình mà tôi đang thực hiện, tôi có cảm tưởng là Khalid đúng. Tôi không biết tại sao mình lại bay sang Tân Gia Ba! Ở ngoại quốc thì có quá nhiều Kitô Hữu và tôi không chắc là mình thích thú với những điều thấy trước mắt. Tôi chùn bước trước sự hân hoan của họ. Họ hát Phúc Âm, đối đáp qua lại giữa các hàng ghế, nhiều khi họ giơ tay lên và hô lớn. "Chúc tụng Chúa!" Tôi thấy bối rối. Trong niềm vui có vẻ không tự nhiên, giống như niềm vui gượng ép mà thỉnh thoảng tôi thấy nơi những người tham dự đại hội ở đường phố Luân Đôn. Tôi thấy mình lầu bầu rằng nếu vì lý do đó mà tôi phải bay sang đây thì thật không thích thú chút nào.
Với những lý do mà tôi không thể xác định rõ, điều làm cho giây phút đó tệ hại hơn là tôi cảm thấy hành trình này chứa đựng một sự quan trọng riêng tư. Như thể chuyến đi này mang tính cách ngôn sứ, đoán trước lối sống mà tôi sẽ được mời gọi để dẫn đầu.
Tôi tự nhủ, "Ô, không được đâu Chúa ơi. Chúa phải hoạt động với con!" Ngôn sứ trong ý nghĩa nào? Và tôi sẽ phải dành nhiều thời giờ giữa những người thích hướng ngoại, phải du hành bằng máy bay? Ở Wah tôi cảm thấy thoải mái trong vai trò của một Kitô Hữu, nhưng đó là ở một làng nhỏ. Ở đó, tối thiểu tôi làm chủ được mình. Kitô Giáo đối với tôi là một niềm vui riêng tư, được chia sẻ theo ý của tôi. Tuyệt đối tôi không thích ý nghĩ khi phải đi đứng trước trước hàng trăm, hay hàng ngàn người lạ mặt.
Khi máy bay cất cánh tôi đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ, nhìn Pakistan dần xa tôi trong đám sương mờ. Dù biết rằng tôi sẽ trở về trong vòng vài ngày, điều gì đó rất thực cho tôi biết đây mới chỉ là khởi đầu. Dù rằng tôi sẽ trở về nhà trong ý nghĩa tự nhiên, trong một ý nghĩa khác tôi sẽ không bao giờ trở về. Nhóm Kitô Hữu trên chiếc máy bay này giờ đây là nhà của tôi.
Như thế có nghĩa gì! Ý tưởng đó làm tôi hoảng sợ.
Từ phi trường Tân Gia Ba, chúng tôi đi thẳng đến đại hội là nơi các cuộc họp đã bắt đầu tiến hành.
Và bỗng dưng, thật ngạc nhiên, tôi thấy mình có một phản ứng rất khác biệt với nhóm Kitô Hữu này.
Có hàng ngàn người quy tụ trong đại thính đường, tôi chưa bao giờ thấy số người đông như vậy ở một chỗ. Khi tôi bước vào, mọi người đang hát bài "Chúa Vĩ Đại Dường Bao." Tôi cảm thấy sự Hiện Diện quen thuộc của Thần Khí và chưa bao giờ thấy hồi hộp như vậy. Hầu như ngay lúc đó tôi cảm thấy muốn khóc, không phải vì buồn nhưng vì vui. Trước đây, chưa bao giờ tôi thấy một đám đông như vậy chúc tụng Thiên Chúa. Thật khó để lĩnh hội. Thật nhiều người, đến từ nhiều quốc gia! Khác biệt dòng giống, khác biệt y phục! Các bài hát chúc tụng dường như không bao giờ dứt.
Bây giờ thật khác biệt! Không giống như nhóm người trên phi cơ. Sau đó tôi mới nhận ra điều tôi cảm được trên phi cơ. Mọi sự bỗng dưng trở nên rõ ràng. Những người trên phi cơ thì e dè, bồn chồn, có lẽ cả sợ hãi nữa. Sợ điều gì mới mẻ, sợ chuyến bay. Họ có vẻ giả dối, không trong Thần Khí bất kể ngôn ngữ.
Nhưng ở đại hội này thật khác biệt. Xã giao không còn nữa, phụng tự bắt đầu. Nếu điều tiên đoán là tôi phải ở với nhóm như thế này, tôi có thể chấp nhận điều đó.
Một điều vẫn làm tôi áy náy. Có thật là tôi phải đứng trước hàng ngàn người này để nói chuyện không? Nói về cảm nghiệm của tôi trước dân chúng mà tôi quen thuộc ở Wah là một chuyện. Nhưng ở đây? Với những người xa lạ từ nhiều quốc gia? Tôi không cảm thấy an tâm chút nào.
Tôi vội vã đến phòng riêng để nghỉ ngơi. Tôi nhìn qua cửa sổ xuống đường phố Tân Gia Ba. Tân Gia Ba thật khác với Luân Đôn và Ba Lê. Dân chúng chen lấn trên đường phố, người bán hàng rong lớn tiếng rao, xe cộ nối đuôi nhau qua các con đường hẹp, nhấn còi inh ỏi. Sự hối hả của dân chúng dường như đe dọa tôi khi đang ở đây cũng như khi ở đại thính đường. Tôi rùng mình, khép màn cửa sổ lại và lui về cuối phòng, ngồi xuống và lấy lại bình tĩnh.
"Chúa ơi," tôi kêu lên, "Thần Khí an ủi của Chúa ở đâu vậy?"
Và bỗng dưng tôi nhớ lại một cảm nghiệm khi còn nhỏ cùng với cha tôi đi qua dẫy chợ ở Wah. Cha tôi luôn nhắc nhở phải đi bên cạnh ông nhưng lúc nào tôi cũng muốn chạy ra xa. Một ngày kia, khi thấy hàng hoa đẹp mắt tôi chạy vội lại đó. Bỗng dưng tôi nhận ra rằng không có cha tôi bên cạnh. Sự sợ hãi bao trùm lấy tôi và tôi bật khóc. "Bố ơi" tôi nức nở, "đến với con đi và con sẽ không chạy xa nữa!" Ngay khi tôi còn đang nói, thì kìa dáng người cao lớn của ông đang vội vã len qua đám đông tiến về phía tôi. Tôi lại ở với ông! Tất cả những gì tôi muốn ngay bây giờ là được ở bên cạnh ông.
Khi ngồi trong căn phòng khách sạn, tôi nhận ra rằng quả thật một lần nữa tôi lại lìa xa Cha trên trời. Khi để mình quá lo lắng, tôi đã tách rời khỏi sự Hiện Diện đầy an ủi của Người. Khi cố gắng không quá lo âu và đồng thời tin tưởng vào Thiên Chúa thì tôi lại cảm thấy khoan thai và bình an.
"Con cám ơn Cha," tôi vừa nói vừa khóc vì khuây khỏa. "Xin tha cho con vì đã lìa xa Ngài. Ngài đang ở đây, trong đại thính đường đó. Con sẽ được an toàn."
Một vài phút sau trong hành lang khách sạn, tôi thấy tay ai đặt trên vai tôi với giọng nói quen thuộc. Tôi xoay lại và thấy Bs Mooneyham.
"Thưa bà Sheikh, rất vui mừng khi bà có mặt ở đây!" Bs Mooneyham dường như rất vui khi thấy tôi. "Bà vẫn muốn nói chứ?" Dường như ông đọc được ý định của tôi.
Vừa cười tôi vừa trả lời, "Ông đừng quá lo cho tôi, không sao đâu. Có Chúa ở đây mà."
"Tốt quá," Bs Mooneyham trả lời. "Phiên của bà là sáng hôm sau." Ông nhìn đồng hồ, "Bà sẽ có rất nhiều lời cầu nguyện hỗ trợ."
Bs Mooneyham hiểu rất đúng ý tôi. Cảm giác an toàn kéo dài cho đến sáng hôm sau, khi tôi thực sự đứng trước đám đông hàng ngàn người trong đại thính đường để nói về con đường kỳ lạ mà Chúa đã đến với tôi. Phần nói chuyện chẳng có gì khó khăn cả. Người ở với khi tôi vấp ngã, Người ẵm bế tôi và khuyến khích tôi, trấn an tôi rằng chính Người làm công việc truyền đạt chứ không phải tôi. Và khi dân chúng vây quanh tôi trong sự hiệp thông đầy thương yêu sau phần nói chuyện, như thể đó là bước đầu tiên trong một loại công việc mới cho Chúa.
Chúa cũng sắp xếp để tôi gặp một người mà sau này rất quan trọng cho đời tôi, dù lúc đó tôi không biết. Tôi được giới thiệu với Tiến Sĩ Christy Wilson, một người lịch thiệp làm mục sư cho một hội thánh ở Kabul, Áp-ga-nít-tan, phục vụ cho người ngoại quốc.
Chúng tôi thấy hân hoan trong Thần Khí của Chúa khi thảo luận về công việc của ông.
Sau đó, các cuộc họp kết thúc và tôi trên đường trở về Wah. Một lần nữa tôi lại cảm thấy toàn bộ chuyến đi có một đặc tính tiên tri kỳ lạ, như thể Thiên Chúa đã mời tôi đi với Người đến Tân Gia Ba để tôi có thể học hỏi thêm về loại công việc mà Người muốn tôi thực hiện.
Nói cho cùng, trụ sở của tôi ở Wah. Có lẽ tôi không ngại để thỉnh thoảng đi ra ngoài, xa rời sự thoải mái và an toàn của mái nhà tổ tiên.
Nhưng khi xe rẽ vào đường Đại Thụ về lại mái nhà thân yêu, tôi không ngờ rằng tiến trình từ bỏ đang bắt đầu làm vụn vỡ khung cảnh an toàn đó.

|