Chương 5: NHỮNG NGÃ TƯ

i Cha ơi, Cha của con ơi… Chúa Cha ơi."

Một cách do dự, tôi gọi tên Người thật lớn. Tôi dùng nhiều cách khác nhau để nói chuyện với Người. Và rồi, như thể có điều gì xuyên suốt vì tôi thấy mình tin tưởng rằng Người thực sự đang nghe tôi, cũng như cha ruột của tôi từng làm điều đó cho tôi.

Với sự tín thác ngày càng gia tăng, tôi thổn thức, "Cha ơi, ôi Chúa Cha của con". Tiếng tôi dường như vang dội trong phòng ngủ rộng lớn khi tôi quỳ trên tấm thảm bên cạnh giường. Và bỗng dưng, căn phòng ấy không còn trống trải nữa. Người ở đó! Tôi có thể cảm thấy sự Hiện Diện của Người. Tôi có thể cảm thấy bàn tay Người nhẹ nhàng đặt trên đầu tôi. Như thể tôi có thể thấy được đôi mắt của Người, thật nhân từ và dịu hiền. Người quá gần đến nỗi tôi thấy mình dựa vào đầu gối của Người như một đứa bé gái ngồi dưới chân của cha nó. Trong thời gian thật lâu tôi quỳ ở đó, âm thầm thổn thức, chơi vơi trong tình yêu của Người. Tôi thấy mình nói chuyện với Người, xin lỗi Người vì đã từ lâu tôi không biết đến Người. Và rồi, một lần nữa lòng thương yêu trìu mến của Người lại đến với tôi, như một tấm chăn ấm áp bao bọc quanh tôi.

Giờ đây tôi nhận ra rằng chính sự Hiện Diện này mà tôi đã cảm được trong khu vườn ngập hương thơm ở chiều tối hôm ấy, cũng như mỗi khi tôi đọc Phúc Âm.

"Lạy Cha, con hoang mang quá…" tôi thỏ thẻ. "Con có một điều cần phải được sáng tỏ ngay." Tôi vói tay đến chiếc bàn cạnh giường đang để cuốn Phúc Âm và cuốn kinh Koran. Cầm cả hai cuốn, tôi nói, "Thưa Cha, cuốn nào? Cuốn nào là của Cha?"

Sau đó một điều khác thường xảy ra. Chưa bao giờ trong đời tôi xảy ra như vậy. Vì tôi nghe có tiếng nói tự bên trong con người tôi, một tiếng nói rõ ràng như thể tôi đang lập lại những lời trong tâm trí. Những lời ấy thật mới mẻ, đầy nhân từ, nhưng cũng đầy quyền uy.

"Trong cuốn sách nào mà con đã gặp Ta như Cha của con?"

Tôi thấy mình trả lời: "Trong cuốn Phúc Âm." Tất cả chỉ có thế. Bây giờ trong tâm trí tôi không còn thắc mắc cuốn sách nào là của Người. Tôi nhìn đồng hồ và giật mình khi thấy đã ba tiếng đồng hồ trôi qua. Tuy nhiên tôi không thấy mệt. Tôi muốn tiếp tục cầu nguyện, tôi muốn đọc Phúc Âm, vì giờ đây tôi biết rằng Cha tôi sẽ nói với tôi qua cuốn sách ấy. Tôi chỉ đi ngủ khi biết rằng mình phải giữ sức khỏe. Nhưng sáng sớm hôm sau, tôi lại bảo các đầy tớ đừng quấy rầy, và cầm cuốn Phúc Âm lên tôi ngả người trên chiếc đi văng. Bắt đầu với Phúc Âm theo Thánh Mát-thêu, tôi thực sự đọc từng chữ một.

Tôi cảm kích vì Thiên Chúa đã nói với dân của Người trong giấc mơ, thật vậy, có đến năm lần ngay trong đoạn đầu tiên của Mát-thêu. Người nói với ông Giuse về Đức Maria. Người cảnh cáo các nhà Thông Thái về vua Hêrốt, và thêm ba lần nữa Người ngỏ ý với ông Giuse về việc bảo vệ hài nhi Giêsu.

Tôi không thể nào có đủ thời giờ cho Phúc Âm. Bất cứ gì tôi đọc, dường như lại hướng tôi về một hành trình gần gũi nào đó với Thiên Chúa.

Tôi thấy mình đứng giữa các ngã tư rộng lớn. Cho đến bây giờ, tôi từng được gặp gỡ một cách thân thiện với Chúa Cha. Trong thâm tâm, tôi biết tôi phải hoàn toàn tận hiến chính mình cho Con của Người là Đức Giêsu, nếu không tôi sẽ thực sự quay lưng phản bội Người.

Và tôi biết chắc rằng những người tôi thương mến đều khuyên tôi quay lưng lại Đức Giêsu. Tâm trí tôi tràn ngập kỷ niệm về một ngày đặc biệt và quý báu khi cha tôi đưa tôi đến đền thờ Hồi Giáo của giòng họ, lúc ấy chỉ có hai cha con. Chúng tôi bước vào một cái phòng với vòm nhà cao vút. Cầm tay tôi, cha tôi kiêu hãnh và xác quyết rằng hai mươi thế hệ trong dòng tộc tôi đã cầu nguyện tại đó. "Thật là một đặc ân cho con khi được là phần tử của một chân lý ngàn đời."

Và tôi nghĩ về cô con gái Tooni. Chắc chắn rằng người thiếu nữ này đã lo lắng quá đủ. Và những đứa con khác, dù sống xa tôi, chúng cũng đau lòng nếu tôi "trở nên một Kitô Hữu." Và còn Bác Phatê, là người hãnh diện nhìn đến tôi vào ngày tôi được bốn tuổi, bốn tháng, bốn ngày và bắt đầu tập đọc kinh Koran. Rồi còn dì Amina yêu quý và những người trong họ, hàng trăm "ông chú," "bà cô" và "anh em họ." Ở Đông Phương, gia đình trở nên biraderi, một cộng đoàn mà mỗi người đều có trách nhiệm với nhau. Tôi có thể làm tổn thương gia đình trong nhiều kiểu cách, ngay cả can thiệp vào chuyện hôn nhân của các cháu, vì nếu muốn, tôi có thể quyết định cách khác.

Nhưng tôi lo lắng nhất là đứa cháu ngoại bé bỏng, Mahmud; điều gì sẽ xảy ra cho nó! Tim tôi xe lại khi nghĩ đến cha của nó. Hắn là một người nhẹ dạ, rất có thể tìm cách lấy lại đứa con của mình nếu tôi trở nên một Kitô Hữu, vì điều đó chứng tỏ tôi là một người mất quân bình.

Ngày hôm ấy khi ngồi đọc sách và suy nghĩ trong căn phòng yên tĩnh, những tư tưởng ấy như cắn xé tâm hồn tôi. Bỗng dưng, tôi cảm thấy nặng nề khi nghĩ về những đau khổ mà tôi có thể gây ra cho người khác, tôi đứng dậy, nước mắt chảy dài. Quấn chiếc khăn mỏng quanh người, tôi bước vào khu vườn lạnh lẽo của mùa đông, là nơi ẩn náu tôi cho là tốt nhất.

Vừa rảo bước trên lối mòn đá sỏi, tôi khóc với Chúa, "Có thể nào Chúa thực sự muốn con rời xa gia đình không? Có thể nào một Thiên Chúa yêu thương lại muốn con gây đau khổ cho người khác không?" Và trong cái tăm tối tuyệt vọng ấy, tất cả những gì tôi nghe được là tiếng của Người, những lời mà tôi vừa mới đọc trong Phúc Âm Mát-thêu:

Ai coi tình yêu cha mẹ trên tình yêu Thầy thì không đáng thuộc về Thầy, và ai yêu con cái mình hơn Thầy thì không xứng với Thầy…

Mt 10:37-38

Đức Giêsu không tương nhượng. Người không muốn có sự tranh chấp. Những lời nói nghiêm khắc, khó nghe của Người là những gì tôi không muốn nghe.

Đã quá đủ! Tôi không thể chịu nổi áp lực đó nữa. Bất thần tôi chạy ngược về nhà, gọi ông tài xế Manzur và công bố một điều làm bà quản gia sửng sốt là tôi sẽ đi Rawalpindi. Tôi sẽ đi vắng trong vài ngày. Nếu có gì cần, bà có thể gặp tôi tại nhà cô con gái. Ông Manzur chở tôi đến Rawalpindi, trong vài ngày ấy tôi đi mua sắm dầu thơm, quần áo và đồ chơi cho bé Mahmud. Thật không ngạc nhiên là khi tiếp tục vui chơi miệt mài, tôi thấy mình càng xa dần với sự ấm áp của sự Hiện Diện của Người. Có lần khi người bán hàng giở tấm vải ra để cho tôi xem đường nét thêu thùa sang trọng có dát ngọc, bỗng dưng tôi nhìn thấy hình thập giá trong các đường nét ấy. Tôi gắt gỏng với người bán hàng rồi bỏ đi. Sáng hôm sau, tôi trở về làng Wah mà vẫn chưa quyết định vẫn giữ đạo cũ hay trở nên một Kitô Hữu.

Một buổi tối sau đó khi thư thái bên lò sưởi, tôi thấy mình lại cầm cuốn Phúc Âm lên. Cháu Mahmud đã đi ngủ. Căn phòng thật vắng lặng. Tiếng gió đông rít qua cửa sổ, tiếng lửa bập bùng tí tách.

Tôi đọc một hơi hết tất cả các Phúc Âm và Công Vụ Tông Đồ, và tối hôm ấy tôi đã đến cuốn cuối cùng của Kinh Thánh. Tôi bị mê hoặc với sách Khải Huyền, dù hiểu rất ít. Tôi đọc như thể bị ra lệnh, một sự tin tưởng kỳ lạ. Và bỗng dưng tôi gặp một câu khiến căn phòng như đảo lộn. Đó là câu thứ 20 của chương ba sách Khải Huyền:

Này đây, Ta đứng gõ cửa. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy và ăn uống với người ấy, và người ấy ở với Ta.

Và dùng bữa với Người, và Người ở với tôi!

Tôi sững sờ kinh ngạc, cuốn sách rơi xuống lòng.

Điều đó tôi đã thấy trong giấc mơ, Đức Giêsu ăn uống với tôi! Lúc bấy giờ tôi đâu biết gì về sách Khải Huyền. Tôi nhắm mắt lại và một lần nữa tôi có thể thấy Đức Giêsu ngồi ở đầu bàn đối diện, tôi có thể cảm được nụ cười thân thiện của Người, được Người chấp nhận lời mời. Và tại sao, có cả sự vinh quang nữa! Cũng giống như đã từng xảy ra với Chúa Cha. Đó là sự vinh quang thuộc về sự Hiện Diện của Người!

Bây giờ tôi biết rằng giấc mơ ấy đến từ Thiên Chúa. Ý nghĩa thật rõ ràng. Tôi có thể chấp nhận Người, hay từ chối Người. Tôi có thể mở cửa, mời Người vào ở với tôi, hay tôi có thể đóng cửa lại. Tôi phải quyết định ngay bây giờ, cách này hay cách khác.

Tôi quỳ xuống trước lò sưởi và quyết định.

"Chúa ơi, đừng chờ đợi gì nữa. Xin bước vào cuộc đời con. Từng chút gì của con đều mở ra cho Ngài." Tôi không phải khó nhọc lo nghĩ về những gì sẽ xảy đến. Tôi đã Xin Vâng. Đức Kitô giờ đây trong cuộc đời tôi, và tôi biết điều đó.

Thật tốt đẹp không thể chịu nổi. Chỉ trong một vài ngày, tôi đã được gặp Thiên Chúa Cha và Thiên Chúa Con. Tôi đứng dậy và chuẩn bị giường ngủ, đầu óc tôi quay cuồng. Tôi có dám đi thêm một bước nữa không? Tôi nhớ trong sách Công Vụ Tông Đồ, vào ngày lễ Ngũ Tuần, Đức Giêsu đã thanh tẩy các môn đệ của Người với Thánh Thần. Tôi có phải theo đúng khuôn khổ ấy không? Vừa ngả đầu trên gối, tôi nói: "Chúa ơi, con không có ai hướng dẫn ngoại trừ Chúa, chính Chúa. Nếu Chúa muốn con được Rửa Tội trong Thánh Thần thì dĩ nhiên con muốn những gì Chúa muốn. Con đã sẵn sàng." Tôi thiếp đi vào giấc ngủ với nhận thức rằng tôi đã phó thác hoàn toàn trong tay Chúa.

Lúc ấy trời còn tối khi tôi giật mình thức giấc trong một trạng thái hăng hái chờ đợi vào sáng ngày 12 tháng Mười Hai 1966. Tôi nhìn đồng hồ dạ quang, kim chỉ 3 giờ. Căn phòng thật lạnh nhưng tôi bừng cháy với sự khích động.

Tôi chui ra khỏi giường và quỳ trên tấm thảm lạnh. Khi ngước mắt lên, dường như tôi thấy một luồng sáng lớn. Những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên má khi tôi giang tay ra với Người, tôi kêu lớn: "Ôi Thiên Chúa Cha, xin hãy rửa con với Thần Khí của Người!"

Tôi cầm lấy Kinh Thánh và mở ra đoạn Chúa nói:

Gio-an làm phép rửa bằng nước, còn anh em thì trong ít ngày nữa sẽ chịu phép rửa trong Thánh Thần.

CVTĐ 1:5

Tôi kêu lên, "Lạy Chúa, nếu những lời Chúa là sự thật, xin ban phép rửa này cho con ngay bây giờ." Tôi úp mặt trên sàn lạnh lẽo và than khóc, "Chúa ơi, con sẽ không bao giờ ra khỏi nơi đây nếu Chúa không ban phép rửa này cho con." Bỗng dưng, tôi ngập tràn kinh ngạc và kính sợ. Vì trong căn phòng vắng lặng ấy tôi thấy diện mạo của Người. Một điều gì dâng trào qua người tôi, từng đợt sóng của đại dương tinh khiết dồn dập, tràn ngập tôi cho đến tận ngón tay, ngón chân, tẩy rửa linh hồn tôi.

Sau đó những đợt sóng vũ bão biến mất, đại dương siêu phàm yên tĩnh trở lại. Tôi hoàn toàn trong sạch. Niềm vui như bùng nổ trong tôi và tôi lớn tiếng ngợi khen, cảm tạ Người.

Nhiều giờ sau, tôi cảm thấy như Chúa nâng tôi lên khỏi mặt đất. Ngài muốn tôi đứng dậy. Tôi nhìn ra cửa sổ, lúc bấy giờ đã tảng sáng.

Khi nằm trên giường, tôi nói, "Ôi lạy Chúa. Thiên đàng mà Chúa nói đến có thể nào đẹp hơn điều này không? Được biết Chúa là niềm vui, được thờ phượng Chúa là hạnh phúc, được gần Chúa là bình an. Đây là thiên đàng!"

Tôi không nghĩ là mình ngủ được hai giờ vào sáng hôm ấy. Các đầy tớ vào phòng giúp tôi mặc quần áo không biết tự lúc nào. Đó là buổi sáng đầu tiên tôi đã không nặng lời với họ. Thay vào đó là một bầu khí thanh thản và an bình trong căn phòng ngập nắng. Cô Raisham vừa ngân nga bài hát vừa chải tóc cho tôi, đó là điều chưa bao giờ nó làm.

Cả ngày hôm ấy, tôi thơ thẩn trong nhà, thinh lặng ca tụng Chúa, thật khó để kềm chế niềm vui trong con người của mình. Trưa hôm ấy, cháu Mahmud vào phòng ăn và nói, "Sao ngoại lúc nào cũng cười vậy. Có gì vậy ngoại?"

Tôi bước đến vò mái tóc đen nhánh của nó. "Chị cho nó ít bánh halwa." Tôi nói với bà bếp. Món ăn này làm bằng bột, với chút mỡ và đường là món nó thích lắm. Tôi nói với Mahmud là mình sẽ mừng lễ Giáng Sinh tại nhà ông bà Mitchell.

"Giáng Sinh?" Mahmud thắc mắc.

"Đó là ngày lễ, hơi giống Ramazan," tôi trả lời. Nói vậy, nó hiểu ngay. Ramazan là một tháng trong năm của Hồi Giáo, khi Ngôn Sứ Môhamét nhận được sự thụ khải đầu tiên. Do đó, kể từ đó trở đi, trong tháng này người Hồi Giáo ăn chay từ bình minh đến chiều tối, cho đến khi tiếng trống báo hiệu từ đền thờ phát ra thì chúng tôi tha hồ ăn uống với những bánh trái, thịt thà. Tôi nghĩ rằng Giáng Sinh hơi giống Ramazan. Và đúng vậy. Khi ông David ra đón chúng tôi ở trước cửa, mùi thơm của thức ăn tỏa ra từ người ông, và tiếng cười dòn dã ngập cả căn phòng.

"Mời vào! Mời vào" ông reo lên vui mừng và đưa chúng tôi vào căn phòng đầy tinh thần của ngày lễ. Một cây Noel ở góc phòng và tiếng cười đùa của hai đứa con ông bà Mitchell, lớn hơn Mahmud một chút, phát ra từ căn phòng kế cận. Mahmud vui mừng nhập bọn.

Tôi không thể giấu được niềm vui. Tôi nói lớn, "Ông Đavít ơi," lần đầu tiên tôi dùng tên gọi của ông mà không suy nghĩ, "bây giờ tôi là một Kitô Hữu! Tôi đã được rửa tội trong Thánh Thần?"

Ông sững sờ nhìn tôi trong giây lát, rồi mời tôi vào phòng khách. "Ai nói cho bà biết về sự Thanh Tẩy trong Thánh Thần?" ông hỏi tôi với đôi mắt mở lớn. Rồi ông vui mừng ca tụng Thiên Chúa. Khi nghe ông lớn tiếng kêu "Allêluia", bà Synnove vội vã từ bếp đi vào và ông Đavít lại hỏi tôi "Ai nói với bà?"

Tôi cười, "Đức Giêsu nói với tôi. Tôi đọc thấy điều ấy trong sách Công Vụ Tông Đồ; tôi xin Chúa và Người ban cho tôi."

Cả hai ông bà ngơ ngác. Nhưng sau đó họ vội chạy đến tôi. Bà Synnove ôm lấy tôi và tràn trề nước mắt. Ông Đavít cũng vậy. Sau đó cả ba chúng tôi đứng đó, tay trong tay, ca tụng Thiên Chúa vì những gì Người đã thực hiện.

Tối hôm ấy, tôi bắt đầu viết nhật ký, ghi lại tất cả những điều kỳ diệu mà Chúa đã làm cho tôi. Nếu tôi phải chết--và tôi không biết điều gì sẽ xảy đến cho tôi một khi tiếng đồn ra ngoài rằng tôi đã trở nên một Kitô hữu--tối thiểu tôi muốn những cảm nghiệm của tôi được ghi lại thì vẫn còn đó. Khi ngồi ở bàn giấy ghi lại các cảm nghiệm, tôi không ngờ rằng Người cũng đang chuẩn bị để dạy bảo tôi.

Xem Tiếp