Chương 8: CÓ SỰ BẢO BỌC NÀO KHÔNG?
áng hôm sau tôi thức dậy với sự e dè. Hôm nay, gia đình tôi sẽ đến, cả một đám đông hay từng người một. Cách nào đi nữa tôi sợ phải đương đầu. Tôi sợ những lời kết án, những tức giận cảnh cáo, những dỗ dành và đe dọa mà tôi biết sẽ đến. Nói cho cùng, tôi không muốn làm họ đau lòng.
Vì không thật sự tin rằng Thiên Chúa sẽ nhận lời cầu xin, tôi nói với nhỏ Raisham đem ra các váy xari đẹp nhất, chọn một chiếc duyên dáng nhất và bảo với đứa giữ cổng là tôi rất vui mừng để tiếp đón mọi người khách đến thăm tôi hôm nay, và sau đó tôi vào phòng khách. Ở đó tôi ngồi đọc sách trên một chiếc ghế bọc lụa trắng và cháu Mahmud chơi ở bên cạnh, nó đẩy chiếc xe lửa chạy theo các đường thêu ngang dọc của tấm thảm trên sàn.
Chiếc đồng hồ lớn ở hành lang gõ mười tiếng, mười một tiếng và sau cùng mười hai tiếng. Tôi thầm nghĩ, có lẽ họ sẽ đến vào buổi trưa.
Bữa ăn trưa được dọn ra và trong khi cháu Mahmud ngủ trưa tôi vẫn tiếp tục đợi. Sau cùng, vào lúc ba giờ tôi nghe có tiếng xe hơi ngừng ở ngoài sân. Tôi sững người khi nghe tiếng xe vọt đi! Cái gì vậy? Tôi hỏi người đầy tớ và nó cho biết chỉ là một người giao hàng.
Tối đến đã làm đen hẳn các cửa sổ trong phòng khách và in bóng trên trần nhà. Sau đó có tiếng chuông điện thoại. Tôi liếc nhìn đồng hồ; lúc ấy là bẩy giờ tối. Chẳng lẽ họ điện thoại thay vì đến gặp mặt?
Tôi cầm ống nghe và nhận ra tiếng nói nhỏ nhẹ quen thuộc của bà Marie Old. Bà có vẻ rất lo lắng. Tiếng đồn về việc tôi trở lại Kitô Giáo chắc chắn đã lan rộng, như cuộc thăm viếng của người bà con hôm qua đã cho thấy. Vậy tại sao lại quan tâm?
"Bà có sao không?" Bà Marie hỏi. "Tôi lo lắng cho bà."
Tôi trấn an bà là tôi không sao. Ngay sau khi gác máy điện thoại, tôi gọi đầy tớ lấy quần áo và nói bác tài lấy xe. Vào quãng thời gian này trong năm, gia đình tôi ít khi đến thăm tôi sau tám giờ tối, bởi thế tôi cảm thấy an tâm để ra khỏi nhà. Kỳ lạ, không có một người bà con nào điện thoại hay đến thăm.
Tôi muốn được vững tâm nhờ một trong các gia đình Kitô Giáo của tôi. Ông bà Old? Sao bà Marie lại gọi tôi một cách khó hiểu như vậy? Tôi lái xe đến nhà ông bà Old và ngạc nhiên khi thấy căn nhà tối om.
Và sau đó, thật ngạc nhiên, thật bất ngờ, tôi rùng mình sợ hãi. Khi đứng ở ngoài cổng dẫn vào khu vườn nhà họ, tôi cảm thấy sự sợ hãi lan dần trong người, làm tôi rùng mình nổi da gà. Các tư tưởng mờ ám đến với tôi từ các góc vườn u tối. Chắc chắn là tôi thật điên khùng khi ra khỏi nhà một mình vào ban đêm. Trong các bóng tối ấy có cái gì? Tim tôi đập mạnh.
Tôi quay lưng định chạy vội ra xe.
Nhưng tôi đứng lại. Không! Không có gì phải lo sợ như vậy. Nếu tôi đã là một phần tử của Nước Trời, tôi phải được sự bảo vệ của Chúa. Tôi đứng đó trong bóng tối rợn rùng, vẫn còn khiếp sợ, tôi thật sự ao ước được ở trong tay Chúa. "Giêsu. Giêsu. Giêsu." Tôi lập đi lập lại. Thật không ngờ sự sợ hãi tan đi. Nó vừa đến thì cũng biến mất. Tôi được tự do!
Miệng như mỉm cười, tôi quay về nhà ông bà Old. Sau một vài bước, tôi thấy có tia sáng lọt qua hai tấm màn trong phòng khách. Tôi gõ cửa.
Cánh cửa hé mở. Đó là bà Marie. Khi thấy tôi, bà thở phào nhẹ nhõm và mau chóng đưa tôi vào nhà và ôm hôn tôi.
Bà lớn tiếng gọi, "Anh Ken, anh Ken."
Ông xuất hiện ngay sau đó. Ông kêu lên, "Tạ ơn Chúa! Chúng tôi thật sự lo cho bà."
Ông nói với tôi rằng ông Padri, người Pakistan có mặt khi tôi rửa tội, rất lưu tâm đến sự an toàn của tôi và ông ấy bảo họ rằng thật là một sai lầm khi để tôi một mình.
"Và đó là lý do tại sao bà có vẻ quá lo lắng khi điện thoại cho tôi phải không, bà Marie?" Tôi nén cười. "Tôi nghĩ là cả nước sẽ biết tôi trở lại đạo, nhưng dầu sao đi nữa, cám ơn bà. Cho tới bây giờ, chưa có gì xảy ra. Ngay cả gia đình tôi cũng chưa xuất hiện và ông bà không thể biết rằng tôi tạ ơn Chúa là dường nào vì đã nhận lời cầu xin của tôi."
"Chúng ta cùng cảm tạ Chúa," ông Ken đề nghị và cả ba chúng tôi quỳ gối trong phòng khách khi ông Ken dâng lời tạ ơn Chúa vì đã bảo vệ tôi và xin Người tiếp tục gìn giữ tôi.
Sau đó tôi trở về nhà, cảm thấy bình an vì đã kêu cầu Chúa giúp khi đối diện với sự sợ hãi. Các đầy tớ cho biết cả buổi tối hôm ấy không có ai điện thoại. Nếu vậy thì sẵn sàng cho ngày mai, vừa chuẩn bị đi ngủ tôi vừa nghĩ thầm.
Một lần nữa, tôi chờ đợi trong phòng khách cả ngày, vừa cầu nguyện, suy nghĩ, thầm đếm các ô vuông trên sàn gạch và trên tấm thảm lớn trên sàn. Không có một ai gọi.
Chuyện gì xảy ra vậy? Đây có phải là trò chơi ú tim không?
Và sau đó tôi nghĩ mình nên hỏi các người làm. Ở Pakistan, nếu bạn muốn biết bất cứ gì, cứ hỏi các gia nhân. Qua hệ thống thông tin bí mật, họ biết bất cứ gì về bất cứ ai.
Sau cùng, tôi chặn đầu nhỏ Raisham: "Hãy nói cho tôi biết chuyện gì xảy ra cho gia đình tôi?"
"Ồ thưa bà," nó trả lời, cố nén tiếng cười khúc khích, "điều thật kỳ lạ là hầu như mọi người trong gia tộc bà ai cũng bận cả. Anh của bà bận đi tham dự trận đấu banh hằng năm rồi." Tôi mỉm cười; đối với anh tôi, môn "cricket" còn quan trọng hơn là cô em mình trên đường xuống hỏa ngục. "Bác Fateh xuống tỉnh về một vụ kiện; Dì Amina cần phải đi Lahore; hai người bà con của bà đi làm ăn xa, và …"
Tôi ngắt lời; nó không cần phải nói thêm. Chúa đã nói Người sẽ phân tán họ và Người đã làm như thế. Hầu như tôi có thể nghe tiếng cười khúc khích của Chúa. Tôi biết chắc là các phần tử trong gia tộc của tôi không để tôi yên, và bây giờ họ sẽ đến từng người một.
Và đúng như vậy. Sứ thần đầu tiên là Dì Amina, một phụ nữ vương giả trong tuổi bẩy mươi mà nét đẹp đông phương của bà luôn trái ngược với đồ đạc tây phương trong phòng khách của tôi. Trong nhiều năm, chúng tôi rất thân nhau vì thương mến và tin tưởng lẫn nhau. Giờ đây, khi bà bước vào, diện mạo bà có vẻ xanh xao hơn thường lệ và đôi mắt xanh xao có nét sầu muộn.
Chúng tôi tán gẫu một chút. Sau cùng tôi có thể thấy là bà sắp sửa đề cập đến lý do chính mà bà đến đây. Hắng giọng, bà ngồi thẳng người lên và cố ra vẻ tự nhiên, bà hỏi: "Ê… Bilquis… dì nghe rằng… con trở thành người Kitô Giáo. Điều đó thật không?"
Tôi chỉ nhìn bà mỉm cười.
Bà thay đổi thế ngồi cách khó khăn và nói tiếp, "Dì nghĩ là dân chúng đang đồn đãi tin thất thiệt về con." Bà ngập ngừng, đôi mắt bà như nài nỉ tôi xác nhận điều đó không có thật.
"Dì ơi, đó không phải là điều thất thiệt đâu," tôi trả lời. "Con đã hoàn toàn tín thác vào Đức Kitô. Con đã được rửa tội. Bây giờ con là một Kitô Hữu."
Bà đưa hai tay ôm lấy mặt và kêu lớn, "Thật sai lầm là dường nào!" Bà ngồi bất động trong một lúc, không thể nói gì thêm. Sau đó, chậm rãi kéo khăn choàng lên người, bà đứng dậy và lạnh lùng bước ra khỏi nhà của tôi.
Tôi thật tan nát, nhưng tôi xin Chúa bảo vệ bà khỏi sự đau khổ trong lòng. Tôi biết là phải có lời cầu nguyện đặc biệt cho gia đình tôi. Nếu không, tôi sẽ để lại vết cắt đau lòng cho người thân yêu. Tôi nói, "Chúa ơi, dĩ nhiên điều lý tưởng là những người này đều biết Chúa. Nhưng con biết là dù họ không trở lại, Chúa vẫn yêu thương họ, và ngay bây giờ con xin Chúa chạm đến những người thân thương của con với ơn sủng đặc biệt của Chúa, khởi đầu với Dì Amina, nếu Chúa muốn. Chúa ơi, con cảm tạ Chúa!"
Hôm sau, tôi phải nói lại lời cầu nguyện ấy. Lần này là cho Aslam, một người anh họ lớn tuổi đến gặp tôi. Anh ta là luật sư sống cách làng Wah khoảng 45 dặm. Là con của người bác ruột, anh ta có nhiều nét của cha tôi, cũng nụ cười thân thiện, và tính khôi hài nhẹ nhàng. Tôi mến anh Aslam. Qua thái độ của anh, tôi biết là anh chưa được nghe hết những vấn đề của tôi. Chúng tôi trao đổi vài câu chuyện vui đùa, và rồi Aslem hỏi:
"Khi nào thì gia đình họp mặt? Anh sẽ đón em và chúng ta đến đó."
Tôi khúc khích cười. "Em không biết khi nào gia đình họp mặt, nhưng em biết là sẽ không được mời vì buổi họp đó là về vấn đề của em."
Anh có vẻ bối rối, tôi biết là mình phải giải thích mọi sự cho anh nghe. Khi chấm dứt, tôi nói, "Anh nên đến buổi họp. Có thể anh sẽ có vài lời bào chữa cho em."
Tôi nhìn anh buồn bã ra khỏi nhà; thật hiển nhiên, tôi nghĩ, càng ngày càng đến cao điểm. Tốt hơn tôi nên đến Rawalpindi và Lahore càng sớm càng tốt. Tôi không muốn cô con gái Tooni và cháu Khalid nghe biết những điều xuyên tạc về tôi. Với cháu Khalida, đích thân tôi chẳng làm gì được vì nó ở Phi Châu. Nhưng tôi có thể đối diện với Tooni và Khalid. Ngay ngày hôm sau tôi đi Lahore. Khalid rất thành công trong thương mại và nhà của nó chứng tỏ điều đó. Căn nhà một tầng được bao quanh bởi hành lang rộng và bãi cỏ được chăm sóc cẩn thận.
Tôi lái xe qua cổng, đậu ngay lối vào và đi bộ trên hành lang. Khalid đã được gia đình báo trước cũng như tôi đã điện thoại nên cháu vội vã ra tiếp tôi. Nó lên tiếng, "Thưa mẹ! Con rất vui khi thấy mẹ", dù tôi cảm thấy sự chào đón của nó có đôi chút bối rối. Cả buổi chiều hôm ấy, tôi cho biết những gì tôi đã làm, nhưng sau cùng tôi biết Khalid không hiểu gì cả.
Kế tiếp tôi phải gặp cháu Tooni. Tôi lái xe đến Rawalpindi và đi thẳng vào bệnh viện. Tôi yêu cầu gặp Tooni, và trong khi chờ đợi, tôi tự hỏi không biết phải nói với cháu thế nào. Không hồ nghi gì là cháu đã nghe mọi chuyện. Chắc chắn cháu là người đầu tiên thấy tôi đọc Phúc Âm. Có lẽ cháu đã nghe lóm mẩu đối thoại giữa tôi với một nữ tu Công Giáo, Bác sĩ Santiago, trong nhà thương mà Mahmud đến khám bệnh. Một điều chắc chắn cháu không biết rõ: kể từ cuộc gặp gỡ với Bác sĩ Santiago, cuộc đời tôi đã thay đổi nhiều, vì chính nữ tu này đã khuyến khích tôi cầu nguyện với Chúa như người Cha.
"Thưa mẹ!" Tôi ngước mắt lên thấy Tooni vội vã đi đến, mớ tóc mầu hạt dẻ của cháu thật tương phản với chiếc áo trắng, khuôn mặt nó rạng rỡ với đôi tay mở rộng.
Tôi đứng lên, tim đập mạnh. Làm sao tôi có thể mở đầu câu chuyện với cháu! Tôi cố nghĩ đến những phương cách dịu dàng, nhưng tôi vẫn lo sợ Tooni làm áp lực. Không thận trọng gì cả, tôi buột miệng. "Tooni, con chuẩn bị nghe đây. Hai ngày trước đây, mẹ… mẹ đã rửa tội."
Tooni sững người, đôi tay mở nửa chừng, đôi mắt cháu ngấn lệ. Nó thả người xuống ghế bên cạnh tôi. "Con đã nghĩ điều đó sẽ xảy đến," cháu nói thật nhỏ đến độ khó nghe.
Tôi cố gắng an ủi nó, nhưng không thành công. Tooni nói, "Con không muốn làm việc hôm nay." Sau đó nó xin phép về sớm và chúng tôi về chung cư của cháu. Vừa mở cửa đã có chuông điện thoại; Tooni vội vàng chạy đến cầm ống nghe, và quay sang tôi nói: "Đó là Nina." Đây là cháu của tôi sống ở Rawalpindi. "Nó muốn biết đó có phải là sự thật không." Tooni quay trở lại cuộc đối thoại với Nina; tôi đứng xa đó mà còn nghe được tiếng của Nina cao giọng. Sau đó, Tooni nhỏ nhẹ: "Phải, đó là sự thật". Chắc Nina đã dằn mạnh ống điện thoại, vì Tooni nhấc ống nghe khỏi tai, nhún vai và gác máy. Tốt nhất là để cháu có thời giờ bình tĩnh lại. Do đó tôi cũng muốn rút lui.
Tôi nói, "Đến thăm mẹ khi con có thể. Chúng ta sẽ nói chuyện." Tooni không phản đối, sau đó, chỉ vài phút sau tôi đã trên con đường Đại Thụ dẫn về nhà. Ngay khi đến nhà, các gia nhân vây quanh tôi. Nurjan xoa xoa đôi bàn tay bụ bẫm của nó và khuôn mặt Raisham tái nhạt hơn thường lệ. Điện thoại reo suốt ngày, những người bà con đến nhà tôi ngay từ sáng sớm đòi gặp mặt. Ngay cả khi các gia nhân huyên thuyên, điện thoại lại reo. Đó là người chồng của em tôi, Jamil, đang làm việc với một công ty dầu khí của Anh. Tôi thường nghĩ Jamil là một người của thế giới, nhưng bây giờ giọng nói của hắn không còn tự tin.
"Chị Bilquis, em vừa nghe một điều kỳ lạ và không thể tin được," hắn nói thẳng. "Một bạn thương gia nói với em là chị đã trở lại Kitô Giáo. Dĩ nhiên, em cười vào mặt nó và bảo đảm với nó là điều đó không thể nào xảy ra được."
Tiếng đồn thực sự đang lan tràn nhanh chóng. Tôi chẳng nói gì.
"Chị Bilquis!" Tiếng Jamil cương quyết. "Chị có nghe em nói gì không?"
"Có."
"Chuyện đó có thật không?"
"Có."
Một sự im lặng nặng nề. Sau đó: "Nếu vậy thì tốt," Jamil đốp chát. "Chị vừa mất mát nhiều hơn chị tưởng. Và để làm gì? Chỉ vì một quan điểm khác biệt về tôn giáo, phải không." Hắn cúp điện thoại.
Trong mười phút Tooni khóc sướt mướt trên điện thoại. "Mẹ ơi, Bác Nawaz mới gọi con nói rằng cha của Mahmud sẽ có thể lấy nó lại. Bác Nawaz nói không tòa án nào để mẹ giữ cháu Mahmud cả!"
Tôi cố an ủi Tooni nhưng nó khóc lóc rồi cúp máy.
Tôi hôm đó, khi Mahmud và tôi đang ăn trong phòng ngủ, Tooni và hai người cháu gái đến nhà. Tôi sững sờ khi thấy khuôn mặt tái mét của chúng.
"Ngồi xuống đây," tôi nói. "Để mẹ gọi mấy gia nhân đem thức ăn lên."
Tooni và hai đứa cháu ăn qua loa. Tôi thật vui khi gặp chúng nhưng hiển nhiên chúng không vui khi gặp tôi. Cuộc đối thoại thật nhàm chán và cả ba đứa không ngừng liếc nhìn nhỏ Mahmud và đề nghị nó đi chỗ khác chơi. Chỉ sau khi nó ra khỏi phòng thì một đứa cháu mới nghiêng người về tôi lo lắng hỏi.
"Bác ơi, bác có biết là người khác có nghĩa gì không?" Nó bật khóc. "Bạn có nghĩ đến ai khác không?" Câu hỏi của nó như được lập lại qua đôi mắt của đứa cháu khác đang im lặng ngồi đối diện với tôi.
Tôi rướn người tới trước cầm lấy bàn tay gầy guộc của nó và buồn bã nói, "Các cháu ơi, bác không thể làm gì hơn được là vâng phục."
Tooni nhìn tôi qua làn nước mắt và như thể không nghe lời tôi vừa nói, nó nài nỉ, "Mẹ ơi, mẹ thu xếp đồ đạc rồi đi đi. Đi trong khi còn có gì đó… hay ai đó… đi với mẹ."
Nó cao giọng. "Mẹ có biết là người ta nói gì không? Mẹ sẽ bị tấn công. Chính anh em mẹ có thể bị thúc giục hành động chống lại mẹ!" Và sau đó cháu bật khóc nức nở. "Mấy đứa bạn con nói mẹ sẽ bị giết, mẹ ơi".
"Rất tiếc, mẹ sẽ không trốn chạy, Tooni," tôi dịu dàng trả lời. "Nếu mẹ bỏ đi bây giờ, cả đời mẹ sẽ trốn chạy." Khi nói câu ấy tôi thấy rất cương quyết. "Nếu Chúa muốn, Người có thể dễ dàng chăm sóc mẹ trong chính căn nhà này. Và không ai, không ai có thể đẩy mẹ ra ngoài." Tôi ngồi thẳng người trên ghế, bỗng dưng cảm thấy mạnh mẽ. "Cứ để họ đến và tấn công đi!"
Và sau đó, khi tôi cảm thấy mãnh liệt tự tin chính mình, có điều gì đã xảy ra. Cái ấm áp của Sự Hiện Diện của Thiên Chúa không còn nữa. Tôi ngồi đó, gần như hốt hoảng, không còn nhớ các tiếng nói ở chung quanh. Nhưng cũng bất chợt tôi nhận biết điều gì đã xảy ra. Cái "tôi" cũ kỹ của Bilquis, đầy tự kiêu và cứng cổ, chiếm ngự con người tôi. Chính tôi quyết định chọn những gì xảy ra, không ai có thể đẩy tôi ra khỏi nhà.
Tôi ngồi bất động trên ghế, lờ mờ nhận biết rằng Tooni đang nói với tôi.
"… được rồi, mẹ," Tooni nói lớn. "Vậy mẹ trở thành một Kitô Hữu. Mẹ cũng phải trở thành một Kitô Hữu tử đạo phải không?" Nó quỳ xuống cạnh tôi và đầu dựa vào cánh tay tôi. "Mẹ có biết là con thương mẹ không?"
"Dĩ nhiên, con ơi, dĩ nhiên," tôi lẩm bẩm, tay vuốt tóc cháu. Trong im lặng tôi xin Chúa tha lỗi vì quá cứng đầu. Bất cứ đâu Người muốn tôi đi đều được cả, ngay cả việc từ giã căn nhà của tôi. Khi nói điều này, ngay trong tâm hồn tôi lại cảm thấy sự Hiện Diện của Chúa Cha. Toàn thể sự trao đổi chỉ xảy ra trong vài phút, và mấy đứa con cháu vẫn tiếp tục nói ngay trước mặt. Tôi nhận thức rằng đời sống cũng có thể xảy ra ở một mức độ khác nữa. Chúa ở ngay đó, ngay lúc đó, cùng hoạt động với tôi, dạy bảo tôi. Người cho tôi thấy thế nào là ở trong sự Hiện Diện của Người.
"… vậy chúng con sẽ thế nào? Đồng ý?" Đó là giọng nói của Tooni và tôi không rõ cháu muốn tôi đồng ý điều gì. May mắn, nó nói tiếp, "Nếu cha của Mahmud muốn bắt nó, mẹ có thể để con đưa nó đi," Tooni cay đắng nói thêm. "Con không phải là Kitô Hữu".
Sau cùng cả ba đứa nó im lặng. Tôi hỏi chúng có muốn ở lại đêm không và cả ba đồng ý. Khi tạm biệt Tooni và hai cháu để đi ngủ, tôi nghĩ làm thế nào mà vai trò của chúng tôi đã thay đổi. Trước đây tôi từng hết sức bảo vệ và lo lắng cho chúng; giờ đây chúng tôi cùng lo cho nhau. Đêm đó, tôi cầu nguyện: "Lạy Chúa, thật khó để nói với một người không tin vào Chúa. Xin Chúa giúp gia đình con, con thật lo cho hạnh phúc của những người thân yêu."
Khi thiếp dần vào giấc ngủ, một lần nữa tôi lại cảm thấy thân xác tôi bềnh bồng. Tôi thấy mình đứng trước một con dốc đầy cỏ xanh chung quanh là các cây thông. Một con suối róc rách gần chỗ tôi đứng. Chung quanh tôi toàn là các thiên thần, thật nhiều đến nỗi dường như họ tạo thành một lớp sương mỏng. Tôi luôn luôn nghe thấy tên, "Thánh Micae". Các thiên thần giúp tôi thêm can đảm. Và sau đó tôi trở về giường ngủ. Tôi ngồi dậy, vẫn còn cảm thấy sức mạnh tinh thần, tôi đi vào phòng cháu Mahmud. Tay tôi chỉ vào giường của cháu và tôi sang phòng con gái, các cháu và cũng làm y như vậy. Trở về giường tôi quỳ gối cầu nguyện, "Lạy Chúa, Chúa đã cho con thấy nhiều câu trả lời, giờ đây xin cho con thấy Chúa sẽ làm gì với Mahmud. Con muốn đem lại cho Tooni một sự bảo đảm."
Tôi cảm thấy có sự thúc giục mở Kinh Thánh và đoạn sau dường như nổi bật: Sáng Thế 22:12- "Đừng đặt tay ngươi trên đứa trẻ, cũng đừng đụng đến nó…"
Tôi thở phào, "Ôi cảm tạ Cha."
Vào bữa ăn sáng, tôi có thể trấn an Tooni. "Con ơi, không có gì xảy ra cho Mahmud đâu; con không cần phải lo lắng." Tôi đưa đoạn Kinh Thánh trên cho nó. Tôi không biết là vì đức tin của tôi lây lan hay Tooni được Thần Khí chạm đến. Nhưng khuôn mặt của nó bớt căng thẳng và nở một nụ cười đầu tiên trong hai ngày qua.
Hôm ấy cô con gái và hai cháu từ giã tôi mà ít buồn sầu hơn trước. Nhưng các bà con thân thuộc và bạn hữu vẫn tiếp tục tuốn đến.
Một vài ngày sau, Raisham cho biết có bảy người, tất cả là bạn thân của gia đình tôi đang chờ ở dưới nhà. Tôi không muốn gặp họ mà không có cháu Mahmud. Nó phải biết mọi chuyện xảy ra. Do đó tôi đi tìm cháu và chúng tôi bước xuống lầu vào phòng khách. Ở đó, tất cả họ ngồi thật ngay ngắn trịnh trọng. Sau khi uống trà và ăn bánh cũng như trò chuyện chút đỉnh, một người trong bọn họ hắng giọng. Tôi cứng người chờ đợi điều mà tôi biết sẽ phải đến.
"Bilquis," một người bạn mà tôi biết từ khi còn nhỏ lên tiếng, "chúng tôi yêu quý bạn và chúng tôi từng nghĩ đến điều mà bạn đã làm, và chúng tôi có một đề nghị mà chúng tôi nghĩ rằng nó sẽ giúp bạn."
"Thật vậy sao?"
Hắn nghiêng người tới trước và mỉm cười.
"Đừng công bố việc bạn trở lại Kitô Giáo."
"Bạn muốn nói là tôi phải giữ đức tin cách bí mật?"
"Thì…"
"Không thể được,"tôi trả lời. "Tôi không thể đùa giỡn với Thiên Chúa. Nếu phải chết, tôi sẽ chết."
Tất cả bảy người dường như xích lại gần tôi. Một người bạn già của cha tôi nhìn tôi trừng trừng. Tôi định trừng mắt lại nhưng kềm hãm được. Họ nghĩ họ hết sức quan tâm đến hạnh phúc của tôi.
"Thành thật xin lỗi," tôi trả lời. "Tôi không thể thi hành điều mà các bạn yêu cầu." Tôi giải thích rằng đức tin của tôi, dù mới chỉ có một tháng, đã trở thành điều quan nhất trong đời. Tôi nói "Tôi không thể giữ im lặng về điều đó." Tôi trích một đoạn Kinh Thánh mà Chúa nói: "Ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời" (Mt. 10:32,33).
Một ông đứng tuổi lên tiếng, "Nhưng bạn đang trong một hoàn cảnh rất đặc biệt. Tôi tin chắc là Chúa của bạn không phản đối nếu bạn giữ im lặng. Người biết bạn tin ở Người. Thế là đủ." Ông ta trích luật trong Koran về vấn đề chối đạo. Ông nói, "Chúng tôi sợ rằng sẽ có người giết bạn."
Tôi mỉm cười nhưng chẳng có ai cười theo. Đó là một cuộc thảo luận vô nghĩa, như họ nghĩ. Khi họ chuẩn bị ra về, tôi được nghe lệnh tối hậu.
"Hãy nhớ rằng nếu bạn gặp khó khăn, không ai trong gia đình bạn có thể trông nhờ được. Những người lưu tâm càng nhiều thì họ sẽ phải quay lưng tránh mặt."
Tôi gật đầu. Tôi rất hiểu lời họ nói. Tôi ao ước phải chi bây giờ Mahmud đừng có mặt ở đó để khỏi phải nghe điều này. Tuy nhiên, khi tôi nhìn nó, đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh tôi, nó chỉ mỉm cười. Dường như nó muốn nói "Đâu có sao."
Hầu như mọi người muốn khóc khi cả nhóm chuẩn bị từ giã. Một người bạn thân của mẹ tôi đến hôn tôi và nói: "Tạm biệt." Bà lập lại câu ấy với sự nhấn mạnh khác thường. Rồi bà bật khóc, quay mặt và bước vội ra cửa.
Căn nhà như một nấm mồ sau khi họ ra về. Ngay cả sự ồn ào thường lệ của Mahmud cũng lắng đọng.
Ba tuần lễ trôi qua mà tiếng động trong nhà chỉ là tiếng xì xào của các gia nhân. Nếu không vì ông bà Mitchell và ông bà Old và vì các buổi họp Chúa Nhật hàng tuần, tôi tự hỏi không biết việc tẩy chay tôi có hữu hiệu không.
Mỗi ngày lằn ranh cuộc chiến gia đình càng rõ rệt hơn. Tôi nhìn thấy điều đó trên khuôn mặt giận dữ của một người em họ mà tôi gặp ở trong tiệm. Tôi cảm thấy điều đó trong cái nhìn khinh bỉ của một đứa cháu khi tôi đi trên phố ở Rawalpindi, trong lời lẽ lạnh lùng của một bà dì khi gọi điện thoại từ chối lời mời dự bữa cơm tối. Sự tẩy chay bắt đầu. Điện thoại của tôi vẫn im lìm, và không ai giật chuông cửa. Không một phần tử nào trong gia tộc đến nói chuyện, ngay cả khiển trách. Tôi không biết gì hơn là nhớ đến một câu trong kinh Koran (Sura 74-20): Nếu ngươi chối bỏ đức tin, chắc chắn ngươi đã làm sự dữ và vi phạm các liên hệ máu mủ. Những người đó sẽ bị Đức Ala nguyền rủa khiến họ không nghe và không thấy.
Điều này đã xảy ra một cách rất thực. Tôi đã vi phạm các liên hệ máu mủ và không hồ nghi gì là tôi đã không nghe và không thấy từ gia tộc nữa.
Tiếng trò chuyện cười đùa của các gia nhân cũng im bớt khi họ ra vào phòng tôi. Thật khó để thấy họ nói về tôi, ngoài việc xưng hô lễ phép, "Dạ thưa bà Begum Sahib."
Và rồi một sáng kia, sự tẩy chay chuyển sang một khúc quanh kỳ lạ. Có tiếng mở cửa phòng thật nhẹ và xoay lại tôi thấy Nurjan yên lặng bước vào giúp tôi làm vệ sinh buổi sáng. Thật không giống với sự cởi mở thường lệ của nó. Nhỏ Raisham bước vào một cách trịnh trọng bất thường. Khi tiếp tục công việc hàng ngày, chúng không nói và tôi thấy khó chịu vì cái vẻ ảm đạm trên khuôn mặt chúng.
Tôi chờ xem chúng có nói gì nhưng Nur-jan tiếp tục công việc cách yên lặng, mà không cười nói huyên thuyên. Khuôn mặt nhỏ Raisham thì xám lại. Sau cùng, tôi lên tiếng:
"Đừng có giấu. Chắc có điều gì xảy ra phải không. Nói cho bác biết đi."
Nur-jan ngưng chải tóc cho tôi khi nó cho biết: Ngoại trừ Raisham, đang đứng trước mặt tôi, tất cả các người gia nhân Kitô Giáo, kể cả ông Manzur, đã rời bỏ căn nhà của tôi vào nửa đêm hôm qua.

|